Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

NỖI SỢ HÃI CỦA TRUNG NGUYÊN


Khi Đặng Lê Nguyên Vũ phát biểu về Starbucks là "Nước có mùi cà phê pha với đường". Tôi có cảm giác ông chủ hãng cà phê danh tiếng này do sức ép đã bị chấn thương tâm lí nghiêm trọng.

Một doanh nghiệp liệu có thể xây dựng hình ảnh thành c
ông bằng phương pháp "Lấy số" như những kẻ giang hồ mới vào nghề? Quá dễ dàng để nhận ra phát biểu này của Trung Nguyên nhằm mục đích được coi là Đối Thủ của hãng cà phê khổng lồ Starbucks.

Xét về doanh số, năm 2011, Trung Nguyên chỉ đạt 151 triệu USD so với 12 tỉ USD của Starbucks, đó là khoảng cách quá xa để được coi là đối thủ. Tuy nhiên, lời nhận xét lại có thể khiến người khổng lồ cảnh giác hơn, cẩn thận hơn, khi đó liệu Trung Nguyên có đủ sức cạnh tranh và tiềm lực để chịu được sức ép hay không? Điều đó đã được trả lời trong quá khứ đối với những thương hiệu Việt khác.

Mặt khác, lời phát biểu của ông chủ Trung Nguyên đã lộ ra những mâu thuẫn trong tư tưởng mà Đặng Lê Nguyên Vũ đã dày công xây dựng bấy lâu nay. Khi nói về Trung Nguyên, Vũ thường nói cà phê không chỉ là cà phê, nó còn là văn hoá, thậm chí lộng ngôn hơn khi nói cà phê Trung Nguyên mang triết lí thẫm đẫm tinh thần dân tộc. Nhưng Vũ lại ngây ngô nhận xét về Starbucks với hàng tỉ khách hàng là "Họ không bán cà phê, họ bán nước có mùi cà phê pha với nước đường". Đó là một nhận xét sai lầm và phiến diện.

Có nhiều đánh giá khác nhau về nhận xét này, với tôi, đó là biểu hiện của sự sợ hãi, cá nhân Vũ đã tạo được một đế chế, vấn đề của Vũ hiện nay là giữ đế chế này tồn tại chứ không phải tham vọng toàn cầu như Vũ hùng hồn tuyên bố. Có lẽ sự thất bại của lĩnh vực khác mà Trung Nguyên đã tham gia như phân phối, bán lẻ, bất động sản đã khiến ông chủ của Trung Nguyên chùn bước.

Kế hoạch, Starbucks sẽ vào Việt Nam trước 2013, với sự chuyên nghiệp, thương hiệu toàn cầu cộng với tài chính hùng mạnh, không quá khó để nhận thấy kết cục đáng buồn cho các hãng cà phê Việt Nam khi mà sự chuẩn bị đối đầu chỉ bằng nước bọt và nỗi sợ hãi.

S.H. 28.11.2012

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

20.11 NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM. 30 NĂM MỘT CÂU HỎI.

Mình có một thắc mắc âm ỉ treo lơ lửng chưa có lời giải đáp mang trong người 30 năm nay. Mỗi khi đến ngày 20/11, ngày Nhà giáo Việt Nam, câu hỏi đó lại văng vẳng vọng về.

Năm 1982, mình học lớp 1 trường Trưng Vương. Ngày ấy, trường chỉ có một cổng, nằm ở mặt đường Hàng Bài chứ chưa chia thành 2 trường cấp I, II như bây giờ.

20 tháng 11 năm 1982 là một ngày đặc biệt với toàn thể các thày cô giáo trên cả nước, bởi đó là năm đầu tiên Nhà nước chính thức quyết định lấy ngày 20.11 làm ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam. Công tác chào mừng được nhà trường chuẩn bị kĩ lưỡng, thông báo cho gia đình học sinh toàn trường trước cả tháng để đến chung vui với các thày cô giáo.

Rồi ngày lễ lớn đầu tiên của giáo viên cũng đến, cờ hoa, kèn trống, phát biểu, chúc mừng hoan hỉ giữa thày cô, học sinh và phụ huynh. Hôm đó không rõ bận việc gì, nhưng bố mẹ mình lại không đến được. Cô Trang chủ nhiệm, một cô giáo nghiêm nghị và xinh đẹp, khi vào lớp có hỏi mình về việc sao bố mẹ em không đến chung vui với các thày cô, mình trả lời em không biết. Và dù là một nhi đồng thối tai học lớp 1, mình vẫn nhận thấy sự không hài lòng trên khuôn mặt cô. Dĩ nhiên, thời đó 20.11 không có quà, hoa và chẳng có phong bì nào cả, chỉ có sự sẻ chia bằng lời nói, ánh mắt, nụ cười.

Hôm sau, đúng tiết học của cô, mót đái, mình xin ra ngoài, nhưng cô không đồng í. Không nhịn được, thằng bé tè dầm ướt hết cái quần mới, kèm theo là lã chã những giọt nước mắt xấu hổ và tủi thân.

Chuyện sau đó cũng đi dần vào quên lãng.

5 năm cấp 1, mặc dù cô vẫn yêu quý mình như các bạn khác trong lớp. Hình ảnh về cô trong kí ức của mình vẫn là một cô giáo nghiêm khắc và hết lòng vì học trò. Nhưng mình vẫn ám ảnh về việc tại sao cô không cho mình đi tè hôm đó.

Liệu có phải do hôm trước bố mẹ mình không đến chúc mừng thày cô hay không?

Câu hỏi có lẽ vĩnh viễn không có lời giải đáp.

SH. 20.11.2012.

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

HÀ NỘI DÀNH CHO AI?

Hình ảnh: HÀ NỘI DÀNH CHO AI?

Tôi đã gào lên khi thành phố lát vỉa hè bằng đá cho Hồ Gươm. Trong khi tôi chẳng hề đặt chân lên đó. Tôi hài lòng khi dự án được dừng lại mặc dù nó đang ngày đêm nham nhở bẩn thỉu trước mắt người dân đô thị.

Tôi đã nhiếc móc chính quyền không tiếc lời về dự án bảo tàng mới được đưa ra. Trong khi bảo tàng cũ ở đâu tôi cũng chưa hề đến.

Tôi đã chửi thậm tệ khi chính quyền áp dụng những biện pháp nhằm giảm phương tiện giao thông cá nhân thủ đô. Trong khi chính tôi là người ngày đêm chịu cảnh tắc đường, ô nhiễm, và hiểm họa giao thông luôn thường trực.

Tôi đã nhạo báng, đã hét đến lạc giọng khi …… 
   
Tại sao nhỉ? Tôi là người yêu Hà Nội chăng? Không phải. Thủ đô chỉ là nơi tôi học tập và mưu sinh. Tôi yêu vùng quê nơi tôi sinh ra với gốc đa, bến nước, con đò, với dòng sông bên lở bên bồi, cánh cò trắng trên đồng lúa chín, với mẹ già tần tảo sớm hôm.
 
Tôi được giáo dục để là người có trách nhiệm với xã hội? Dĩ nhiên, nhưng tôi nghĩ không phải, đó chỉ là mớ lí thuyết suông, tôi mong lo được cho thân tôi là tốt lắm rồi. Xã hội là một khái niệm rộng lớn mà cơm áo gạo tiền hàng ngày chưa cho phép tôi ngẩng mặt lên để nhận biết nó.
 
Vậy thì điều gì đã khiến tôi đã trở nên như thế? Phải chăng tôi luôn cảm thấy tự ti khi nghĩ những điều tốt đẹp đó làm ra không dành cho tôi? Nó chỉ dành cho những kẻ nào đó vô hình trong thủ đô rộng lớn này.
 
Tôi căm ghét và đã tưởng tượng ra những kẻ xấu xa tham nhũng, béo ú và giàu có trên mỗi dự án được đưa ra và tôi phải lên tiếng để ngăn chặn điều đó. Tôi ganh tị với những kẻ quần là áo lượt, xe đưa xe đón được tivi chiếu mỗi ngày. Tôi sẽ cảm thấy mình có lỗi khi mọi người cất tiếng còn tôi im lặng.
  
Và cuối cùng, tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, an ủi hơn khi được thóa mạ những kẻ đó. Tôi sung sướng khi dàn đồng ca có tôi tham gia làm những kẻ có trách nhiệm bối rối và dừng lại.
Tôi đói và thỏa mãn. 
Hà Nội không dành cho tôi. 
Tôi là ai? Tôi là Tôi và Tôi cũng có thể là Bạn.    

(Ảnh: Hồ Tam Bạc, Hải Phòng. Cũng là cải tạo bờ hồ cho đẹp nhưng tại sao Hồ Tam Bạc lại được nhân dân thành phố Hải Phòng đón nhận mà Hồ Gươm lại bị báo chí Thủ đô phản ứng như vậy?)

SH.12.11.2012.

HÀ NỘI DÀNH CHO AI?

Tôi đã gào lên khi thành phố lát vỉa hè bằng đá cho Hồ Gươm. Trong khi tôi chẳng hề đặt chân lên đó. Tôi hài lòng khi dự án được dừng lại mặc dù nó đang ngày đêm nham nhở bẩn thỉu trước mắt người dân đô thị.

Tôi đã nhi
ếc móc chính quyền không tiếc lời về dự án bảo tàng mới được đưa ra. Trong khi bảo tàng cũ ở đâu tôi cũng chưa hề đến.

Tôi đã chửi thậm tệ khi chính quyền áp dụng những biện pháp nhằm giảm phương tiện giao thông cá nhân thủ đô. Trong khi chính tôi là người ngày đêm chịu cảnh tắc đường, ô nhiễm, và hiểm họa giao thông luôn thường trực.

Tôi đã nhạo báng, đã hét đến lạc giọng khi ……

Tại sao nhỉ? Tôi là người yêu Hà Nội chăng? Không phải. Thủ đô chỉ là nơi tôi học tập và mưu sinh. Tôi yêu vùng quê nơi tôi sinh ra với gốc đa, bến nước, con đò, với dòng sông bên lở bên bồi, cánh cò trắng trên đồng lúa chín, với mẹ già tần tảo sớm hôm.

Tôi được giáo dục để là người có trách nhiệm với xã hội? Dĩ nhiên, nhưng tôi nghĩ không phải, đó chỉ là mớ lí thuyết suông, tôi mong lo được cho thân tôi là tốt lắm rồi. Trách nhiệm Xã hội là một khái niệm trừu tượng mà cơm áo gạo tiền hàng ngày chưa cho phép tôi ngẩng mặt lên để nhận biết nó.

Vậy thì điều gì đã khiến tôi đã trở nên như thế? Phải chăng tôi luôn cảm thấy tự ti khi nghĩ những điều tốt đẹp đó làm ra không dành cho tôi? Nó chỉ dành cho những kẻ nào đó vô hình trong thủ đô rộng lớn này.

Tôi căm ghét và đã tưởng tượng ra những kẻ xấu xa tham nhũng, béo ú và giàu có trên mỗi dự án được đưa ra và tôi phải lên tiếng để ngăn chặn điều đó. Tôi ganh tị với những kẻ quần là áo lượt, xe đưa xe đón được tivi chiếu mỗi ngày. Tôi sẽ cảm thấy mình có lỗi khi mọi người cất tiếng còn tôi im lặng.

Và cuối cùng, tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, an ủi hơn khi được thóa mạ những kẻ đó. Tôi sung sướng khi dàn đồng ca có tôi tham gia làm những kẻ có trách nhiệm bối rối và dừng lại.
Tôi thỏa mãn.
Tôi đói và mặc cảm.
Hà Nội không dành cho tôi.
Tôi là ai? Tôi là Tôi và Tôi cũng có thể là Bạn.

(Ảnh: Hồ Tam Bạc, Hải Phòng. Cũng là cải tạo bờ hồ cho đẹp nhưng tại sao Hồ Tam Bạc lại được nhân dân thành phố Hải Phòng đón nhận mà Hồ Gươm lại bị báo chí Thủ đô phản ứng như vậy?)

SH.12.11.2012.