Mình có một thắc mắc âm ỉ treo lơ lửng chưa có
lời giải đáp mang trong người 30 năm nay. Mỗi khi đến ngày 20/11, ngày
Nhà giáo Việt Nam, câu hỏi đó lại văng vẳng vọng về.
Năm 1982, mình học lớp 1 trường Trưng Vương. Ngày ấy, trường chỉ có một cổng, nằm ở mặt đường Hàng Bài chứ chưa chia thành 2 trường cấp I, II như bây giờ.
20 tháng 11 năm 1982 là một ngày đặc biệt với toàn thể các thày cô giáo trên cả nước, bởi đó là năm đầu tiên Nhà nước chính thức quyết định lấy ngày 20.11 làm ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam. Công tác chào mừng được nhà trường chuẩn bị kĩ lưỡng, thông báo cho gia đình học sinh toàn trường trước cả tháng để đến chung vui với các thày cô giáo.
Rồi ngày lễ lớn đầu tiên của giáo viên cũng đến, cờ hoa, kèn trống, phát biểu, chúc mừng hoan hỉ giữa thày cô, học sinh và phụ huynh. Hôm đó không rõ bận việc gì, nhưng bố mẹ mình lại không đến được. Cô Trang chủ nhiệm, một cô giáo nghiêm nghị và xinh đẹp, khi vào lớp có hỏi mình về việc sao bố mẹ em không đến chung vui với các thày cô, mình trả lời em không biết. Và dù là một nhi đồng thối tai học lớp 1, mình vẫn nhận thấy sự không hài lòng trên khuôn mặt cô. Dĩ nhiên, thời đó 20.11 không có quà, hoa và chẳng có phong bì nào cả, chỉ có sự sẻ chia bằng lời nói, ánh mắt, nụ cười.
Hôm sau, đúng tiết học của cô, mót đái, mình xin ra ngoài, nhưng cô không đồng í. Không nhịn được, thằng bé tè dầm ướt hết cái quần mới, kèm theo là lã chã những giọt nước mắt xấu hổ và tủi thân.
Chuyện sau đó cũng đi dần vào quên lãng.
5 năm cấp 1, mặc dù cô vẫn yêu quý mình như các bạn khác trong lớp. Hình ảnh về cô trong kí ức của mình vẫn là một cô giáo nghiêm khắc và hết lòng vì học trò. Nhưng mình vẫn ám ảnh về việc tại sao cô không cho mình đi tè hôm đó.
Liệu có phải do hôm trước bố mẹ mình không đến chúc mừng thày cô hay không?
Câu hỏi có lẽ vĩnh viễn không có lời giải đáp.
SH. 20.11.2012.
Năm 1982, mình học lớp 1 trường Trưng Vương. Ngày ấy, trường chỉ có một cổng, nằm ở mặt đường Hàng Bài chứ chưa chia thành 2 trường cấp I, II như bây giờ.
20 tháng 11 năm 1982 là một ngày đặc biệt với toàn thể các thày cô giáo trên cả nước, bởi đó là năm đầu tiên Nhà nước chính thức quyết định lấy ngày 20.11 làm ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam. Công tác chào mừng được nhà trường chuẩn bị kĩ lưỡng, thông báo cho gia đình học sinh toàn trường trước cả tháng để đến chung vui với các thày cô giáo.
Rồi ngày lễ lớn đầu tiên của giáo viên cũng đến, cờ hoa, kèn trống, phát biểu, chúc mừng hoan hỉ giữa thày cô, học sinh và phụ huynh. Hôm đó không rõ bận việc gì, nhưng bố mẹ mình lại không đến được. Cô Trang chủ nhiệm, một cô giáo nghiêm nghị và xinh đẹp, khi vào lớp có hỏi mình về việc sao bố mẹ em không đến chung vui với các thày cô, mình trả lời em không biết. Và dù là một nhi đồng thối tai học lớp 1, mình vẫn nhận thấy sự không hài lòng trên khuôn mặt cô. Dĩ nhiên, thời đó 20.11 không có quà, hoa và chẳng có phong bì nào cả, chỉ có sự sẻ chia bằng lời nói, ánh mắt, nụ cười.
Hôm sau, đúng tiết học của cô, mót đái, mình xin ra ngoài, nhưng cô không đồng í. Không nhịn được, thằng bé tè dầm ướt hết cái quần mới, kèm theo là lã chã những giọt nước mắt xấu hổ và tủi thân.
Chuyện sau đó cũng đi dần vào quên lãng.
5 năm cấp 1, mặc dù cô vẫn yêu quý mình như các bạn khác trong lớp. Hình ảnh về cô trong kí ức của mình vẫn là một cô giáo nghiêm khắc và hết lòng vì học trò. Nhưng mình vẫn ám ảnh về việc tại sao cô không cho mình đi tè hôm đó.
Liệu có phải do hôm trước bố mẹ mình không đến chúc mừng thày cô hay không?
Câu hỏi có lẽ vĩnh viễn không có lời giải đáp.
SH. 20.11.2012.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét