Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

DÌM HÀNG - HAY ĐƯỢC ĂN, ĐƯỢC NÓI, ĐƯỢC GÓI MANG VỀ.


Được mời đi ăn là chuyện thường ngày đối với mình. Nhưng đúng vào ngày Giáng sinh năm nay, mình nhận được lời mời đi ăn ở một quán tương đối sang trọng với một lí do rất đặc biệt.

Đến sớm, bước vào bàn đã được đặt sẵn theo tên người mời, liếc qua menu, giật mình khi thấy mỗi suất tính ra bằng 1/2 tháng lương công chức bình thường. Mình băn khoăn lắm và cũng có đôi chút e ngại bởi đối tượng mời, theo mình biết cũng không giàu có gì.

Ngồi chờ, mình tranh thủ đọc “Bên thắng cuộc”, đúng chương nói về cả nước ăn bo bo thay gạo thì đôi vợ chồng mời mình bước vào. Chưa ngồi, bà vợ đã cất cao giọng, hôm nay tao mời, cứ thoải mái, tiền không phải nghĩ.

Nói qua về đôi vợ chồng này, cả hai vợ chồng đều là những chuyên gia kinh tế được đào tạo bài bản tại Mỹ và hiện giữ vị trí chủ chốt ở tổ chức tài chính mà họ đang làm việc.

Vợ, một người phụ nữ thuần Việt, dịu dàng, bé nhỏ, gần 50 tuổi, những vấn đề xã hội và chính trị đối với thị chỉ là vớ vẩn, thậm chí thị chả quan tâm ai làm Thủ tướng lẫn Chủ tịch nước, chuyện thì nói câu sau là quên câu trước. Đôi khi mình cảm giác thị có vấn đề về thần kinh. Ấy, nhưng khi động đến tiền thì thị trở thành con người khác, tinh qoái kinh khủng, đừng ai nghĩ với tính hay quên mà qua mặt thị về tiền.

Chồng, 50 tuổi, cũng giống như vợ, lần nào gặp mình cũng hỏi ai đang là Tổng bí thư. Hắn là một người đàn ông căn cơ đến từng hào. Mình đã chứng kiến bố mẹ hắn than về việc 10 năm nay, năm nào hắn cũng chỉ mừng tuổi ông bà tờ 10.000 đỏ, không hơn, không kém. Không biết năm nay tờ 10 nghìn đỏ không lưu hành thì hắn lấy gì ra mừng tuổi?

Không rượu, không thuốc, không gái gú, thật thà như đếm. Sở thích của hắn chỉ là công việc và tennit, hắn mê tennit đến mức sẵn sàng bỏ buổi sinh nhật con gái nhỏ để đi đánh với bạn. Điểm đặc biệt nữa là xa lộ với cao tốc đối với hắn là không cần thiết bởi chẳng bao giờ hắn lái xe quá 50km/h, cũng vì thế hắn mất khá nhiều tiền phạt vì tội cản trở phương tiện lưu thông trên đường.

Năm 2007, năm cao điểm của Chứng khoán, cậy có tí hiểu biết, hai vợ chồng liên tục tham gia vào đấu giá những mã cổ phiếu nóng. Ban đầu thắng lớn, đôi khi qua một hai hôm đã lãi ra đến chục tỉ đồng. Hai vợ chồng liên tục xuống tay những mã khủng như PVI, VCB, TBC …. đến cạn kiệt tiền mặt. Say máu, hai vợ chồng tiếp tục REPO, vay mượn để đánh thêm.

Đêm dài lắm mộng, cuộc chơi đến lúc tàn, cổ phiếu xuống giá khủng khiếp kéo theo những khoản nợ phải gánh. Tỉnh ra thì đã muộn, lúc dừng chơi là lúc hai vợ chồng mang theo món nợ vài chục tỉ. Xe thì hết Lexus đến BMW bốc hơi, mấy căn chung cư, biệt thự ở Ciputra cũng bán dần, hai vợ chồng mâu thuẫn đến cực điểm, đến nhà thấy chị nói anh, anh nói chị không ai chịu ai. Cũng may có mấy đứa con kháu khỉnh, thông minh giữ mối liên kết chứ không bỏ nhau lâu rồi. Sang nhà mình chơi, mình phải dặn trước mọi người không ai được nói đến chữ cổ phiếu, bởi động đến là hai vợ chồng lại âu yếm vào mặt nhau. Khổ. Vợ mình chặt gà phải giấu, vứt cái cổ gà vào thùng rác chứ không dám bày ra đĩa. Hihi.

Cho đến ngày Giáng sinh năm nay, hai vợ chồng mời mình đi ăn với lí do đặc biệt - HẾT NỢ. Bà vợ bật mí "thu nhập hai vợ chồng tao trên dưới 100 tr/ tháng mà mấy năm qua tao chả lúc nào có quá 5 triệu trong túi". Hóa ra 6 năm qua, hai vợ chồng hắn nhịn ăn, nhịn mặc để trả nợ.

Tham thì thâm, cái thân làm tội cái đời, nhưng thôi, dù sao cũng chúc mừng đôi bạn già. Các cụ ngày xưa nói rồi, cuộc đời chẳng gì lo bằng TỘI và NỢ, làm gì thì làm cố gắng đừng mắc vào.

Chúc mừng đôi vợ chồng lần nữa và mình hứa là từ giờ sẽ ghé thăm hai vợ chồng thường xuyên hơn.

Há há.
Ghé thăm để làm gì? Để vay tiền chứ làm đéo gì nữa.

SH.25.12.2012

P/S: Ảnh chỉ mang tính minh họa.

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

TẬN THẾ HAY PHÉP THỬ NHÂN CÁCH?


Những ngày qua, trên khắp các mặt trận thông tin như các báo, diễn đàn, tranh cổ động, mạng xã hội FB, Twitter, vỉa hè, những gánh hoa quả trong các office ..... thông tin về ngày tận thế tràn ngập khắp nơi

Dù tin hay không tin thì mong ước trước ngày tận thế của đa số chỉ quanh quẩn trong chủ đề tình yêu nam nữ, tình dục, dăm ba thứ vật chất tầm thường.

Tìm mỏi mắt không thấy chủ đề nào nói phải tận dụng những ngày trước khi xảy ra tận thế chăm sóc cho cha mẹ để đền đáp công sinh thành, để sống tốt hơn với những người thân yêu nhất mà cuộc sống hàng ngày đôi khi ta lỡ lãng quên.

Cũng chẳng ai lo cho Tổ quốc, nơi ta chôn rau cắt rốn, nơi yên nghỉ của tổ tiên, nơi ông cha ta đã hét vang lên và đổ máu xương khi kẻ thù xâm phạm bờ cõi ...

Những ngôn từ to tát, những thứ được gọi là đạo lí, những chuẩn mực mà ta nghe rao giảng hàng ngày cuối cùng cũng chỉ là phù du. Tất cả đã được phơi bày khi bản năng con người trỗi dậy.

Ngày tận thế chưa đến và có thể sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Đó chỉ là phép thử NHÂN CÁCH người sống của người xưa mà thôi.

SH.17.12.2012

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

GIẢI PHÁP CẤP BÁCH TRONG KHỦNG HOẢNG KINH TẾ



PHẦN I: NỀN KINH TẾ CỜ BẠC
SH. 15.12.2012.

Nhân dịp hội nghị tổng kết kinh tế toàn cầu tổ chức tại Sao Hỏa, phóng viên Vịt Today đã có cuộc phỏng vấn độc quyền Giáo sư Xitsolonmanhge về thực tại và triển vọng nền kinh tế Việt Nam. GS Xitsolonmanhge mang dòng máu Anh, Pháp, Ấn và H’mong. Ông là một nhà kinh tế học, toàn cầu học, ngôn ngữ học, toán học, amho học nổi tiếng hành tinh. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn.

Phóng viên (PV): Good moning Sir, How are you?

Giáo sư (GS): Good, very good. Thank you. DKM. Anh có thể trao đổi với tôi bằng tiếng Việt Nam.

PV: Ồ, tôi biết ngài là nhà ngôn ngữ học nhưng tôi rất bất ngờ khi ngài có thể nói trôi chảy tiếng Việt. Bản thân tôi đang rất lo lắng vì phỏng vấn ngài bằng tiếng Anh, vốn tiếng Anh của tôi chép chưa hết một chiếc lá mít. Vì thời gian của ngài là kim cương châu báu, tôi xin phép được phỏng vấn luôn.

GS: Chuyện nhỏ, Xin mời.

PV: Xin ngài cho biết thực tại của nền kinh tế Việt Nam qua góc nhìn của thế giới.

GS: Nền kinh tế Việt Nam của các vị đang trải qua giai đoạn khó khăn, điều đó ai cũng có thể nhận ra, tuy nhiên đó lại là nền kinh tế với vô vàn tiềm năng nội tại. Nếu cho tôi quyền, tôi sẽ đảm bảo nền kinh tế của quý vị cất cánh trong khoảng thời gian cực ngắn.

PV: Tôi cũng có theo sát các nội dung của hội nghị, thấy các quốc gia đánh giá triển vọng kinh tế của Việt Nam không cao, gần như tất cả đều có chung nhận định: Việt Nam muốn thoát khỏi khủng hoảng thì cần cải tổ hệ thống ngân hàng, cải thiện chính sách thu hút đầu tư, cải cách hành chính…. Đó đều là những yêu cầu mà khó có thể thực hiện trong ngắn hạn, tại sao ngài không đưa í kiến trong hội nghị?

GS: Tôi thành thật mà nói rằng, tất cả các í kiến đó trên lí thuyết là đúng, nhưng đó là dành cho tương lai. Và quan trọng, các í kiến đó xuất phát từ việc mong muốn 1 quốc gia cải tổ để các quốc gia khác cùng hưởng lợi chứ không vô tư như bạn nghĩ đâu. Trên đời này chả ai mong thằng kia phát triển mà tao không được lợi gì.

PV: Nói thế tôi chưa phục, bản thân các quan chức nước tôi đâu quan tâm đến các nước khác mà vẫn lúng túng đó thôi, các giải pháp hiện nay hoàn toàn bế tắc, tiền mặt thiếu hụt trong khi nhu cầu chi tiêu rất lớn.

GS: Thứ nhất, quan chức nước các bạn hiện đang mải mê với những vấn đề thượng tầng đồng thời chưa cá nhân nào dám đột phá trong tư duy để nền kinh tế phát triển. Thứ hai, tiền mặt các bạn không thiếu bởi tổng tiền trong nền kinh tế không đổi, cũng chả có ai vun tiền đốt cả. Vậy Chính phủ thiếu, Ngân hàng thiếu, Doanh nghiệp thiếu, đại đa số dân chúng thiếu thì tiền ở đâu? Tiền vẫn nằm trong dân chúng chứ ở đâu. Nhưng bộ phận cầm tiền này là những nhà đầu tư cá nhân, họ chỉ bơm ra khi có nhu cầu thực sự.

PV: Tôi chưa rõ lắm, ngài có thể giải thích thêm?

GS: Hiện các kênh đầu tư như BĐS, Chứng khoán, sản xuất kinh doanh đều tắc nghẽn, muốn khơi thông phải xây dựng lại niềm tin sau khi trải qua giai đoạn lừa lọc, chộp giật và vô cùng lộm nhộm, đó là một quá trình lâu dài. Gửi Ngân hàng giờ cũng tiềm ẩn rủi ro nên họ cất kĩ những đồng tiền mặt trong két cá nhân chờ thời cơ. Điều đó khiến dòng tiền không được lưu thông nên cảm giác là thiếu tiền. Không có niềm tin thì có cứt tiền.

PV: Vậy ngài có lời khuyên nào đối với chúng tôi?

GS: Tôi rất có cảm tình với đất nước các bạn bởi tôi có dòng máu H’mong chảy trong người. Tôi sẽ gợi í 2 vấn đề mà chả cần phải xây dựng niềm tin gì sất, nếu quý vị thực hiện theo, tôi khẳng định nền kinh tế của đất nước sẽ nhanh chóng thoát khỏi giai đoạn khó khăn này.

PV: Tôi nghĩ ngài bốc phét. Nếu đạt được như thế, không có lí do gì ngăn cản quan chức nước tôi thực hiện cả. Nhưng thôi, mời ngài đưa ra vấn đề đầu tiên?

GS: Cứ bình tĩnh. Nghe tôi nói đã.
Thứ nhất: Mở cửa và hợp thức hóa CỜ BẠC. Việt Nam lại là nước có tiềm năng to lớn, tôi chưa từng chứng kiến quốc gia nào dân chúng máu cờ bạc như Việt Nam. Tại Hà Nội, không dưới 70% quán nước vỉa hè ghi LÔ, ĐỀ. Dân cá độ bóng đá thì dấm dúi cá độ xuyên quốc gia. Xóc đĩa, Tá lả, chắn cạ, bầu cua tôm cá được chơi bất kì đâu, kể cả vỉa hè. Thậm chí là cộng số của tờ tiền (đầu đít-PV) để ăn tiền nhau. Nhân dân thì máu ăn thua. Thực là kinh khủng và tiềm năng. Nguồn lực này mà được kiểm soát sẽ mang lại những khoản thu kếch xù cho ngân sách quốc gia.

Giờ dẹp hết cờ bạc bất hợp pháp, Nhà nước đứng ra gầy sòng, riêng Hà Nội chỉ cần đặt 100.000 sòng lớn nhỏ, thu bình quân 2 củ/ sòng/ ngày. Sẽ có 200 tỉ/ ngày, 6.000 tỉ/ tháng, 72.000 tỉ/ năm. (Con số 2 củ/ngày được lấy thực tế từ tiền phế chia bài 1 cuộc đánh chắn nhỏ). Đây chưa tính đến tiền ăn thua nếu Nhà nước đứng ra cầm cái.

PV: Nhưng cờ bạc có thể gây ra nhiều hệ lụy đối với xã hội.

GS: Hệ lụy cục cứt, thế giờ chưa hệ lụy à? Dân chúng vẫn chơi bất hợp pháp, mà nhà nước thì không thu được đồng nào, chỉ béo bọn bảo kê. Thử xem trên thế giới, các quốc gia có nền cờ bạc hợp pháp ngoài sự thịnh vượng thì có hệ lụy gì. Các tệ nạn cướp, giết, hiếp chỉ xuất hiện nhiều khi con người ta bần cùng, điều đó có thể xử lí bằng nguồn thu từ cờ bạc hợp pháp và phân phối lại hợp lí, còn hơn là để tự phát như hiện nay. DKM, Lũ ngu.


PHẦN II: NỀN KINH TẾ MẠI DÂM

Phóng viên (PV): Thực ra vấn đề này không mới, cũng bàn cãi rồi, nhưng trong tình hình kinh tế cấp bách hiện nay, tôi nghĩ các nhà chính sách sẽ có động thái cho vấn đề này. Vấn đề thứ 2 ngài muốn đề cập đó là?


Giáo sư (GS). Thứ hai: Hợp thức hóa có kiểm soát MẠI DÂM.

PV. Từ từ, ngài động đến vấn đề thuần phong mĩ tục của dân tộc tôi rồi đấy.

GS. Chính người Việt Nam đã có câu “Tình dục không nằm trong phạm trù đạo đức”. TSB cái lũ chỉ được cái mồm.
Tại sao lại mở cửa MẠI DÂM? Đó là nguồn thu chứ là cái đéo gì nữa. Mà thu cực lớn chứ không ít. Tôi hỏi anh: Hiện nước anh có mại dâm không? Chả đầy rẫy ra. Ai hưởng lợi? Ma cô, chăn dắt, bảo kê chứ nhà nước thu được xu mẻ nào không? Nên nhớ, những việc không thể cấm thì đừng cấm, hãy đơn giản đón nhận và suy nghĩ đó là một ngành kinh tế tạo sự thịnh vượng.

Khi hợp pháp hóa MẠI DÂM, Nhà nước có thể kiểm soát được dịch bệnh, xã hội sẽ trong sạch hơn, ít ngoại tình hơn bởi nếu ăn bánh trả tiền mà đơn giản thì đàn ông tội đéo gì đi cặp bồ, tốn kém và ẩn chứa rủi ro khôn lường bởi a xít đậm đặc, tống tiền ….
Tôi thích một câu thơ của các bạn: “Thà bị mọc chín cái sừng. Còn hơn bồ báo tin mừng tắt kinh”

PV: Há há, tôi thấy ngài nói cũng có lí, nhưng quay lại vấn đề đạo lí, sẽ nhiều người phản đối vì người Việt Nam chưa quen.

GS: Nói đến đạo lí, đó là khái niệm cực kì trừu tượng. Tôi đã đi vòng quanh thế giới, tại những nơi mở cửa cho MẠI DÂM như Hà Lan, Đức … và gần các bạn là Thái Lan, tôi chưa thấy ai nói họ không có đạo lí cả. Các bạn tránh sự thủ dâm tinh thần mà coi phần còn lại của Thế giới là không văn hóa. Những gì các bà các chị chưa quen thì sau sẽ quen, chứ các ông thì quen quá rồi miễn giải thích.

Các con số thường là khô khan nhưng tôi vẫn trích dẫn ở đây để các bạn biết: Theo thống kê (đéo biết thằng nào thống kê), Việt Nam hiện nay có không dưới 70.000 gái mại dâm chuyên nghiệp, nếu hợp pháp hóa, các bạn có thể khuyến khích chị em làm thêm để có thể lên đến 200.000 gái. Mỗi gái tiếp 2 khách/ ngày. Mỗi khách 500.000 đ/ phát. Vị chi mỗi ngày các bạn sẽ thu từ âm hộ chị em theo tỉ lệ ăn chia 50/50, Ngân khố quốc gia sẽ thu được 100 tỉ/ngày, 3000 tỉ/ tháng, 36.000 tỉ/năm.

PV: Tôi thực sự choáng váng với những con số của ngài, ngài không hổ danh là Giáo sư Âm hộ học. Nhưng tôi cũng không đảm bảo là nhà nước dùng các phương tiện này làm cứu cánh cho nền kinh tế.

GS: Thế cứ chờ các chuyên gia kinh tế của quý vị đưa ra giải pháp đi, chết đến đít mà vẫn còn lí thuyết suông, chỉ có giải pháp này mới hút được tiền từ két của các cá nhân ra đưa vào lưu thông, hiểu chưa? QUÊN SÁCH GIÁO KHOA ĐI. Đó là lời khuyên của tôi. Vì không có thời gian nên tôi chưa phân tích những cái lợi lớn hơn nhiều ăn theo dịch vụ CỜ BẠC và ĐĨ ĐIẾM như du lịch, các sản phẩm phụ trợ, công ăn việc làm….. Thôi, tôi nghĩ thế là đủ, nếu nói nốt chắc các chuyên gia của các bạn hết việc làm. Hẹn gặp lại các bạn vào dịp khác.

PV: Xin cám ơn ông đã dành thời gian quý báu cho chúng tôi.

GS: Không có gì, à mà tôi nói nhỏ này, cái này không đưa vào báo nhé. Tôi ngủ ở khách sạn XYZ, phòng ABC anh tiện rẽ qua bảo lễ tân điều trước hộ tôi một bé bi đến vào 7h tối nay nhá nhá nhá nhá nhá….

SH. Biên live 15.12.2012

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

CÀ PHÊ VỚI BẠN GIÀ





Mình biết lão này mười mấy năm nay, cùng lão chinh chiến trong Nam, ngoài Bắc không biết bao nhiêu lần, thế mà giờ vẫn không hiểu tại sao người như lão lại ngồi ở cái vị trí khá quan trọng của mấy tờ báo chuyên về cướp, giết, hiếp.

Không rõ những người xung quanh nhận xét về lão thế nào. Nhưng quả thật mình thấy lão đáng yêu kinh khủng. Hồi mới quen, đến nhà lão thấy tường treo nhiều tranh, mình buột miệng: Sao anh treo nhiều tranh kiểu này thế, trông xấu bỏ mẹ, rác nhà. Lão lúng búng giải thích đấy là tranh lão vẽ. Lão cũng tâm sự là thích vẽ tranh hơn làm báo.

Nhớ những năm 1998,99, lão dành dụm mua được một cái điện thoại cục gạch, sợ mất, lão mua kèm theo 1 cái dây xích to bằng ngón út, một đầu móc vào điện thoại, một đầu móc vào đỉa quần. Khổ nỗi, cái dây xích chỉ dài khoảng 30cm nên mỗi lần nghe điện lão cứ phải nghiêng người xuống cho vừa cái xích. Lão này cũng buồn cười, chả nhớ số của ai bao giờ, có chuông là bấm đưa lên tai nghe. Biết thế, chị em trong văn phòng cứ nhè lúc lão vào phòng vệ sinh là ngồi ở ngoài bấm số gọi, trong toilet lão vừa đi đái vừa nghiêng người theo sợi dây xích alo alố loạn lên, xong vừa đi ra vừa lầm bầm chửi thằng nào gọi mà không nói gì. Lão ra, người khai mù, hóa ra vì vặn người nghe điện thoại, lão đái ướt hết một ống quần mà không biết. Hihi.

Cách đây 3,4 năm, mình đưa lão đi matxa trong Sài Gòn, vào phòng thay đồ, thấy lão cởi mỗi áo, mặc nguyên quần dài định nhảy vào hồ sục, mình buồn cười quá bảo: "hàng" của anh bị dị tật à? Lão lúng ta lúng túng thú thật là chưa đi matxa thế này bao giờ, thấy mấy em đứng đó nên ngượng. Hehe.

Sáng nay hẹn nhau cà phê, đến thấy lão ngồi sẵn rồi, tóc chải vuốt ngược, áo sơ mi phẳng phiu, ngoài khoác áo vét lịch thiệp. Mình ngạc nhiên quá, không hiểu lão này sao tự nhiên thay đổi thế, chứ bình thường trông lôi thôi lắm, mình đoán chắc có em út nào để í đây, nhưng không tiện hỏi.

Cà phê chuyện trò chán chê, lúc tính tiền đi về, mình quay lại, thấy phía trên của lão thì chải chuốt, bóng bẩy, lại còn có khăn quàng vắt ngang cổ sành điệu. Nhưng phía dưới, chết cười là vẫn quần bò cũ bạc màu, xắn ống thấp ống cao và như thường lệ: khóa quần lão lại đéo thèm kéo lên, trông hở toang hoác. Giời ạ.

S.H.8.12.2012