Được mời đi ăn là chuyện thường ngày đối với mình. Nhưng đúng vào ngày Giáng sinh năm nay, mình nhận được lời mời đi ăn ở một quán tương đối sang trọng với một lí do rất đặc biệt.
Đến sớm, bước vào bàn đã được đặt sẵn theo tên người mời, liếc qua menu, giật mình khi thấy mỗi suất tính ra bằng 1/2 tháng lương công chức bình thường. Mình băn khoăn lắm và cũng có đôi chút e ngại bởi đối tượng mời, theo mình biết cũng không giàu có gì.
Ngồi chờ, mình tranh thủ đọc “Bên thắng cuộc”, đúng chương nói về cả nước ăn bo bo thay gạo thì đôi vợ chồng mời mình bước vào. Chưa ngồi, bà vợ đã cất cao giọng, hôm nay tao mời, cứ thoải mái, tiền không phải nghĩ.
Nói qua về đôi vợ chồng này, cả hai vợ chồng đều là những chuyên gia kinh tế được đào tạo bài bản tại Mỹ và hiện giữ vị trí chủ chốt ở tổ chức tài chính mà họ đang làm việc.
Vợ, một người phụ nữ thuần Việt, dịu dàng, bé nhỏ, gần 50 tuổi, những vấn đề xã hội và chính trị đối với thị chỉ là vớ vẩn, thậm chí thị chả quan tâm ai làm Thủ tướng lẫn Chủ tịch nước, chuyện thì nói câu sau là quên câu trước. Đôi khi mình cảm giác thị có vấn đề về thần kinh. Ấy, nhưng khi động đến tiền thì thị trở thành con người khác, tinh qoái kinh khủng, đừng ai nghĩ với tính hay quên mà qua mặt thị về tiền.
Chồng, 50 tuổi, cũng giống như vợ, lần nào gặp mình cũng hỏi ai đang là Tổng bí thư. Hắn là một người đàn ông căn cơ đến từng hào. Mình đã chứng kiến bố mẹ hắn than về việc 10 năm nay, năm nào hắn cũng chỉ mừng tuổi ông bà tờ 10.000 đỏ, không hơn, không kém. Không biết năm nay tờ 10 nghìn đỏ không lưu hành thì hắn lấy gì ra mừng tuổi?
Không rượu, không thuốc, không gái gú, thật thà như đếm. Sở thích của hắn chỉ là công việc và tennit, hắn mê tennit đến mức sẵn sàng bỏ buổi sinh nhật con gái nhỏ để đi đánh với bạn. Điểm đặc biệt nữa là xa lộ với cao tốc đối với hắn là không cần thiết bởi chẳng bao giờ hắn lái xe quá 50km/h, cũng vì thế hắn mất khá nhiều tiền phạt vì tội cản trở phương tiện lưu thông trên đường.
Năm 2007, năm cao điểm của Chứng khoán, cậy có tí hiểu biết, hai vợ chồng liên tục tham gia vào đấu giá những mã cổ phiếu nóng. Ban đầu thắng lớn, đôi khi qua một hai hôm đã lãi ra đến chục tỉ đồng. Hai vợ chồng liên tục xuống tay những mã khủng như PVI, VCB, TBC …. đến cạn kiệt tiền mặt. Say máu, hai vợ chồng tiếp tục REPO, vay mượn để đánh thêm.
Đêm dài lắm mộng, cuộc chơi đến lúc tàn, cổ phiếu xuống giá khủng khiếp kéo theo những khoản nợ phải gánh. Tỉnh ra thì đã muộn, lúc dừng chơi là lúc hai vợ chồng mang theo món nợ vài chục tỉ. Xe thì hết Lexus đến BMW bốc hơi, mấy căn chung cư, biệt thự ở Ciputra cũng bán dần, hai vợ chồng mâu thuẫn đến cực điểm, đến nhà thấy chị nói anh, anh nói chị không ai chịu ai. Cũng may có mấy đứa con kháu khỉnh, thông minh giữ mối liên kết chứ không bỏ nhau lâu rồi. Sang nhà mình chơi, mình phải dặn trước mọi người không ai được nói đến chữ cổ phiếu, bởi động đến là hai vợ chồng lại âu yếm vào mặt nhau. Khổ. Vợ mình chặt gà phải giấu, vứt cái cổ gà vào thùng rác chứ không dám bày ra đĩa. Hihi.
Cho đến ngày Giáng sinh năm nay, hai vợ chồng mời mình đi ăn với lí do đặc biệt - HẾT NỢ. Bà vợ bật mí "thu nhập hai vợ chồng tao trên dưới 100 tr/ tháng mà mấy năm qua tao chả lúc nào có quá 5 triệu trong túi". Hóa ra 6 năm qua, hai vợ chồng hắn nhịn ăn, nhịn mặc để trả nợ.
Tham thì thâm, cái thân làm tội cái đời, nhưng thôi, dù sao cũng chúc mừng đôi bạn già. Các cụ ngày xưa nói rồi, cuộc đời chẳng gì lo bằng TỘI và NỢ, làm gì thì làm cố gắng đừng mắc vào.
Chúc mừng đôi vợ chồng lần nữa và mình hứa là từ giờ sẽ ghé thăm hai vợ chồng thường xuyên hơn.
Há há.
Ghé thăm để làm gì? Để vay tiền chứ làm đéo gì nữa.
SH.25.12.2012
P/S: Ảnh chỉ mang tính minh họa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét