Biết cái gọi là "Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến
pháp" đang lấy í kiến nhân dân để sửa đổi hiến pháp 1992. Do được giáo
dục sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật Việt Nam (chứ không
phải sống và làm việc tại tư bản giãy
chết) Em liền ra hiệu sách cũ mua bằng được quyển Hiến pháp 147 điều, 12
Chương về đọc, với mong muốn tìm hiểu để thực hiện quyền và nghĩa vụ
công dân của mình.
Đọc mấy trang đầu đến đoạn: Hiến pháp 1992
tiếp tục khẳng định "Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà
nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước
thuộc về nhân dân..." em sung sướng quá gập luôn sách lại. Là một nhân
dân ngoan hiền, em thấy thế là nhất mẹ quả đất rồi, sao phải sửa đổi làm
gì nữa.
Sốt ruột. Tết nhất đến nơi rồi.
SH.3.2.2013

Đặng Lê Nguyên Vũ "chân bước một bước, hai tay
thả hai trái lựu đạn" nổ choang choác về việc đưa sản phẩm Trung Nguyên
ra thế giới đã khiến vô số người bật cười, cho rằng đầu óc của doanh
nhân này có vấn đề, bởi theo quan niệm cũ muốn thắng
được bên ngoài trước hết anh phải thắng bên trong trước đã. Tuy nhiên,
nhìn kĩ đồng thời tự vĩ cuồng để đặt vào vị trí của Vũ mới thấy những
bước đi của ông chủ hãng Trung Nguyên không hẳn là không có cơ sở.
Xét về nguyên liệu, Trung nguyên thực sự có thế mạnh khi nằm tại vùng
nguyên liệu lớn nhất nhì thế giới. Tham vọng và nguồn tài chính tích luỹ
khi thành công tại thị trường nội địa đủ để ông chủ Trung Nguyên thuê
những chiến lược gia maketing giỏi nhất thế giới. Xét về năng lực sản
xuất thì hiện nay, các nhà máy đều có công suất thiết kế lớn, đó là sự
chuẩn bị khá chu đáo cho chiến lược dài hạn của Trung Nguyên.
Vậy vấn đề gì khiến Đặng Lê Nguyên Vũ thời gian gần đây mới liên tục
đăng đàn tự tin phát biểu về tham vọng bá chủ cà phê toàn cầu? Và cũng
gần đây, Trung Nguyên mới bị người tiêu dùng trong nước phàn nàn về chất
lượng cà phê.
Theo tôi, Trung nguyên đã tìm được điểm quan
trọng nhất của vấn đề. Chất lượng của Trung Nguyên không kém đi, nó chỉ
đang chuyển dần gu sử dụng mà thôi. Nói về gu sử dụng cà phê, người Việt
hoàn toàn khác với phần còn lại của thế giới. Muốn thành công trên thị
trường thế giới bắt buộc phải theo hai cách. Một, thay đổi gu của thế
giới, điều này cực khó thực hiện. Hai, quên thị trường trong nước đi và
chấp nhận hương vị theo xu hướng và thói quen uống cà phê của thế giới.
Điều này có thể hình dung như một hãng thực phẩm của Ấn Độ mang Cà ri đi
chinh phục thị trường TG vậy.
Với quỹ thời gian không nhiều,
ông chủ Trung Nguyên đã chọn cách đi thông minh nhất của một nhà doanh
nghiệp: lợi nhuận là quan trọng nhất. Sự lựa chọn giữa thị trường hàng
tỉ USD với một thị trường nội địa vài chục triệu đô và những khách hàng
luôn lèm bèm rõ ràng là lựa chọn đúng đắn, mặc dù nó đánh đổi bằng sự
sụt giảm danh tiếng cá nhân Vũ và thị phần cà phê truyền thống.
Hơn chục năm trước đây, một Trung Nguyên bắt buộc phải rời bỏ nơi bắt
đầu và thành công tại Sài Gòn đã nói lên điều đó. Bài học vô tình gặp
phải tại thị trường Buôn Ma Thuột - Sài Gòn khi khởi nghiệp của Vũ được
lặp lại lần hai với quy mô lớn hơn: TOÀN CẦU.
Hi vọng Trung
Nguyên thành công, cuối cùng đối với một doanh nghiệp lợi nhuận và những
đóng góp có í thức cho xã hội mới là điều đọng lại.
Còn với
cá nhân Vũ. Mong sự kính trọng của xã hội ư? quên đi, đó là điều xa xỉ,
luôn thay đổi và hầu như chỉ dành cho người già.
SH.1.2.2013