Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

THỂ THAO MUÔN NĂM


Những năm 1980s, ông cụ thấy tôi còi cọc nên đưa đi học võ với một võ sư danh tiếng, 12 năm rèn luyện cũng tạo cho tôi một sức khoẻ tương đối tốt. Rồi trong một lần tập luyện, thằng bạn hơn 60 kg ra một đòn bằng gót chân xoáy ngang thắt lưng đúng lúc tôi đang mơ màng đến cô hàng xóm. Thằng bé 45 kg chỉ kịp hực lên một tiếng rồi đổ gục như cây chuối bị đốn. Dù vô tình nhưng thằng bạn cứt đã khiến tôi phải chấm dứt tất cả các môn thể thao liên quan đến sức mạnh.

Tuổi trẻ chủ quan, sau một thời gian nằm gần như liệt, tôi bắt đầu hoạt động lại bình thường và lãng quên việc chữa trị cho dứt điểm. Thời gian sau này cuộc chiến kim tiền vật vã và ám ảnh kinh hoàng liệt giường cũng khiến tôi hờ hững với tất cả các môn thể thao khác.

Cách đây một tháng, sau cú vặn người sút tung con chuột đang đánh đu trên giàn hoa Giấy, tôi cảm thấy nghiêng ngả và một cú tiếp đất bằng đít đã đánh dấu sự trở lại của căn bệnh cũ. Đi chụp, kết quả Thoát vị đĩa đệm chèn dây thần kinh.

Thầy thợ mấy nơi, nghiên cứu hàng trăm comment tại các diễn đàn về thoát vị. Tôi tự rút ra kết luận là muốn khỏi bệnh thì phải tập thể thao, và chỉ có thể chơi ở hai môn: Bơi lội và Xà đơn.

Ngay hôm sau, một bộ sịp xịn ở chợ sinh viên Cầu Giấy tức khắc được sắm về. Theo chỉ dẫn của một người bạn, tôi đến bể bơi nước nóng của một khách sạn khá nổi tiếng. Đứng trên bờ khởi động, mắt hướng về một nhóm nam nữ thanh lịch đang vui đùa dưới làn nước xanh ngắt. Tôi thấy một em đang cười nói, tự nhiên mặt đần ra rồi đứng yên như tượng. Em í làm gì nhỉ? Giời ạ, hoá ra em í đang đái. Kín đáo quan sát thêm, tôi thấy hàng chục trường hợp diễn ra như vậy chỉ sau mươi phút. Rất may toàn đi nhẹ chứ không có trường hợp nào đi nặng cả.

Rùng mình khi nghĩ vừa bơi vừa táp vào mồm thứ nước đó, tôi vội vã thay quần áo rồi phắn, giờ chỉ còn sự lựa chọn duy nhất là xà đơn.

Về vườn, tôi nhảy ngay vào chiếc xà dành cho bọn trẻ.

Kéo phát thứ nhất cảm nhận xương sống đươc giãn ra thoải mái vô cùng, phát thứ 2 mồ hôi bắt đầu túa ra, gồng mình kéo phát thứ 3, xin lỗi các anh các chị chứ trong người tôi có bao nhiêu hơi thì xì ra hết ngần đó. Quyết liệt và không chấp nhận bỏ cuộc, tôi dồn tất cả sức lực còn lại kéo phát thứ 4, nhích từng cm trong sự cố gắng, đôi tay tê dại, lạnh buốt, mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng ... rồi mọi nỗ lực cũng đạt thành quả, tôi đã đưa được đầu vượt qua mép xà cao nhất.

Buông người rơi tự do như một cục thịt, nằm dài bất động trên nền đất mà lòng tôi tràn ngập niềm sung sướng, thoải mái quá. Tôi đã vượt lên chính mình trong những thời điểm gian khó.

Tôi sẽ lại khoẻ như lực sĩ các chị em ạ
Kéo xà muôn năm.
Thể thao muôn năm.


SH.7.1.2013

Không có nhận xét nào: