Lời
Songho: Nền kinh tế của chúng ta nói riêng và Toàn cầu nói chung đang
phải trả giá và có khả năng sụp đổ bởi áp dụng các học thuyết kinh tế
được gọi là kinh điển vào quản lí cũng như điều hành. Các học thuyết
kinh tế kinh điển của phương Tây xuất hiện sớm nhất đồng thời với sự ra
đời của Chủ nghĩa tư bản vào thế kỉ 18.
Hiện nay, sự phủ nhận lẫn nhau giữa vô số các học thuyết kinh tế hiện đại dẫn đến tình trạng mâu thuẫn và đối nghịch trong quan hệ kinh tế giữa
các tổ chức, các quốc gia. Mâu thuẫn sẽ lên tới đỉnh điểm và nổ tung nếu
không quay lại và hướng tới những giá trị cốt lõi: Giá trị cốt lõi đó
là TRÁNH SỰ BẦN CÙNG CỦA ĐA SỐ CHỨ KHÔNG PHẢI SỰ THỊNH VƯỢNG CỦA THIỂU
SỐ.
Songho Magazine xin trân trọng giới thiệu bộ sưu tầm lí
thuyết kinh tế cổ xưa nhất, dễ hiểu nhất, nhân văn nhất đã xuất hiện
hàng nghìn năm: LÍ THUYẾT KINH TẾ TRONG PHẬT GIÁO do các nhà nghiên cứu,
các tăng lữ, các phật tự tổng hợp, biên soạn nhằm giúp bạn đọc tìm được
kim chỉ nam cho cuộc sống. (SH)
PHẦN I:
KINH TẾ TRONG GIÁO LÝ NHÀ PHẬT
Lâu nay, không ít người cho rằng, Phật giáo chỉ quan tâm đến thoát tục,
giải thoát khổ đau, tìm kiếm Niết bàn ở cõi sau hơn là quan tâm đến
những vấn đề thuộc về thực tại. Lại nói thêm rằng, không có một tư tưởng
kinh tế đáng kể nào trong giáo lý Phật giáo. Suy nghĩ như thế là thiên
kiến, vì Đức Phật đã dạy, nếu chúng ta sống với Chánh kiến thì sẽ có
hạnh phúc, an lạc ngay tại đời này.
Trong kinh Phật không có
một chương riêng biệt nào nói về kinh tế như các vấn đề khác, vì thế,
chúng ta phải đọc và nghiên cứu nhiều bộ kinh khác nhau, tìm những gì
liên quan, có đề cập tới kinh tế, sau đó kết nối chúng lại thành một hệ
thống phù hợp với tinh thần Phật giáo.
Đoạn kinh ngắn dưới đây
về lời dạy của Đức Phật đã bao hàm một triết lý kinh tế. Đức Phật dạy
cho một người nông dân về cách sử dụng đồng tiền mà mình kiếm được như
sau: Nên chia số tiền mình có được thành bốn phần, một phần dùng để chi
tiêu cuộc sống hàng ngày, hai phần kế tiếp dùng để đầu tư sinh lợi, và
phần còn lại hoặc để dành hoặc dùng để giúp đỡ người nghèo khó. Theo
tinh thần lời dạy này thì luôn phải có một phần tích lũy bằng ¼ số tiền
mình kiếm được để sử dụng đến khi cần thiết. Theo Phật giáo, chỉ cần ¼
số tiền kiếm được, chúng ta vẫn có thể sống một cuộc sống tạm ổn (1).
Thực phẩm, quần áo, nhà cửa, thuốc men, giáo dục (xa hơn nữa là tinh
thần) là những nhu cầu cơ bản của cuộc sống. Thực phẩm thiết yếu phải
được sản xuất ngay chính trong nước để tránh tình trạng thiếu hụt lương
thực gây bất ổn xã hội. Thực tế cho thấy, với một nền kinh tế phát triển
thì chỉ cần ¼ tổng thu nhập hàng tháng là có thể thỏa mãn 5 nhu cầu
thiết yếu trên.
Phần thứ tư của tổng thu nhập dùng để tích lũy
hay tiết kiệm. Phật giáo luôn khuyến khích việc tiết kiệm tiền của, vì
nếu không biết tiết kiệm, chúng ta sẽ phải đối diện với sự khủng hoảng
tài chánh, đặc biệt là đau ốm thình lình xảy ra. Nếu không có sự tích
trữ của cải, thì một cá nhân hay một quốc gia chắc chắn rơi vào nợ nần
chồng chất.
Trong kinh Trung Bộ, Đức Phật dạy về 6 nguyên nhân
gây phung phí tài sản cần tránh là: Đam mê các loại rượu, du hành đường
phố phi thời, la cà đình đám hí viện, đam mê cờ bạc, giao du ác hữu,
quen thói lười biếng.
Trong đó nguyên nhân thứ sáu có liên quan
trực tiếp đến việc gầy dựng tài sản. “Quen thói lười biếng có sáu nguy
hiểm: ‘quá lạnh’, không làm việc; ‘quá nóng’, không làm việc; ‘quá trễ’,
không làm việc; ‘quá sớm’, không làm việc; ‘tôi đói quá’, không làm
việc; ‘tôi quá no’, không làm việc. Trong khi những công việc phải làm
lại không làm. Tài sản chưa có không gầy dựng được, tài sản đã có bị
tiêu hao” (2).
Hay trong kinh Tăng Chi Bộ, Đức Phật hỏi các vị
Tỳ kheo về sự bần cùng, nghèo khổ và hậu quả của chúng: “Này các Tỳ
kheo, những người thế tục lang thang không thích sự nghèo đói?
Chắc chắn rồi, thưa Thế Tôn.
Và những người lâm vào cảnh khó khăn, nợ nần cũng không mong muốn điều đó xảy ra?
Dạ vâng, thưa Thế Tôn.
Và những người mắc nợ, mượn tiền cũng không mong điều đó chứ?
Dạ đúng như thế, thưa Thế Tôn.
Và đến kỳ phải trả nợ, họ không đủ khả năng để trả, bị ép bức, đánh đập, họ có mong muốn điều bất hạnh này xảy ra không?
Chắc chắn là không rồi, thưa Thế Tôn” (3).
Theo Phật giáo, chính sách phát triển kinh tế dựa trên 4 nguyên tắc quan trọng sau:
- Những thứ có liên quan tới sản xuất kinh tế, đặc biệt là nông nghiệp
và công nghiệp phải được cung cấp cho người dân như: hạt giống, gia súc,
phân bón, đất canh tác, nước tưới tiêu, dụng cụ v.v… Nói tóm lại, rất
cần những hoạt động hỗ trợ sản xuất như vậy của nhà nước.
- Khuyến
khích giao thương buôn bán vì chúng mang lại lợi nhuận cho đất nước. Nhà
nước phải giám sát sự giao thương buôn bán này để có thể bảo vệ lợi ích
của người lao động và người tiêu dùng.
- Những quan chức cũng như
các chuyên gia phục vụ đất nước phải có những chế độ đãi ngộ thích đáng
như lương bổng, thăng chức, nghỉ phép, khích lệ hay những đặc quyền khác
để họ phấn đấu cống hiến hết sức mình cho công việc. Không được tạo
điều kiện để họ tham nhũng, hối lộ cũng như bỏ bê công việc của mình.
- Nhà nước nên ủng hộ và khuyến khích mọi người tham gia vào các lĩnh vực phát triển tinh thần (4).
Sự phát triển kinh tế bao hàm việc hoạch định kỹ lưỡng những dự án để
mang lại lợi nhuận cao. Có 4 đặc điểm nên được áp dụng một khi chúng ta
lập một kế hoạch kinh doanh hay thực hiện một dự án:
- Có năng lực và nghị lực.
- Có sự thận trọng.
- Hợp tác với những người có tài, người có tinh thần xây dựng, có phẩm chất đạo đức tốt.
- Cuộc sống được cân bằng (5).
Đức Phật đã giải thích bốn đặc điểm này cho một thương gia, khi ông hỏi
Đức Phật về cách để phát triển sự nghiệp của mình. Có năng lực và nghị
lực nghĩa là bất cứ một chức nghiệp gì như nông dân, công nhân, thương
nhân v.v… chúng ta phải có tay nghề và cần cù sáng tạo, siêng năng không
để công việc trì hoãn.
Sự thận trọng là đặc điểm thứ hai, giữ
gìn tài sản của mình không để tổn hao một cách không cần thiết. Của cải
kiếm được từ “sự siêng năng cần cù, vượt qua khó khăn, đổ mồ hôi nước
mắt. "Chúng ta phải bảo vệ và tiết kiệm. Luôn đề phòng trộm cướp, hỏa
hoạn, lũ lụt... Của cải dành dụm được có thể tiêu tan vì những thú vui
đam mê sau: Quan hệ bất chính với phụ nữ; Nghiện rượu chè, ma túy; Đam
mê cờ bạc; Kết thân với những kẻ bất chính, không đạo đức". Như một hồ
nước bốn bề có đê chắn.
THÍCH HUỆ PHÁP