Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

BỆNH NẶNG.

 

BỆNH NẶNG: MẶT XẤU CHÂN TAY SẠCH.

Dĩ nhiên, có gì đáng nói đâu nếu Tổ chức truyền bệnh số 1 - Y tế thế giới không công bố một báo cáo trong đó có nêu: rửa tay là liều vaccine tự chế, đơn giản, dễ thực hiện, hiệu quả, ít chi phí cũng như có thể cứu sống hàng triệu người. Theo đó, chỉ một động tác rửa tay sạch đã làm giảm tới 35% khả năng lây truyền vi khuẩn gây bệnh tiêu chảy làm tử vong hàng triệu người mỗi năm trên thế giới. Các nghiên cứu cho thấy, bàn tay của một người có thể mang tới 4,6 triệu mầm bệnh.


Mình sinh ra trong một gia đình công chức mẫu mực. Trước cách mạng, bố đạp xích lô, mẹ bán xôi ngô đầu phố. Sau cách mạng, bố đảng viên, mẹ hiền nhất xóm. Nên khả năng thích nghi tương đối tốt với mọi hoàn cảnh. Ăn ngủ đối với mình không có gì phải nghĩ, ăn gì cũng được, ngủ đâu cũng xong.

Nhưng có một tật xấu rất quý tộc mà mình không thể bỏ được.

Đó là rửa tay, một ngày mình rửa tay nhẽ không dưới 3-40 lần. Bất cứ việc gì liên quan đến tay xong mình cũng phải kiếm chỗ rửa. Không có việc gì, 2-30 phút mình cũng ra rửa tay một lần.

Hôm nào đi làm việc vô tình bắt tay một ai đó mà nhiều mồ hôi, xong ngồi luôn vào bàn làm việc thì coi như cả buổi đó bứt rứt không thể nhập tâm được gì, ngoài cảm giác muốn rửa tay. Căn bệnh này cũng khiến mình rất ngại đi đái bậy, chẳng nhẽ đi đái mà cứ đút hai tay túi quần. Nói nhẽ mọi người không tin, nhiều lúc mình thà rỉ mẹ ra quần còn hơn đi đái bậy đấy. :))

Còn nhiều việc khác nữa liên quan đến tay mà không kịp rửa khiến mình rất khổ sở. Mình khẳng định, vứt mình vào chỗ không có nước, chắc mình chết vì không được rửa tay, trước khi chết vì khát.(hehe chém gió vãi đái không).

Nhiều lần muốn cai rửa tay nhưng không thể cai được.

Nhưng giờ đã khác, mình sẽ duy trì thói quen này, rửa tay khiến sức khỏe mình được đảm bảo, tránh được ỉa chảy, vi khuẩn thâm nhập và có đôi bàn tay thật đẹp. Hehe. Mình sẽ khỏe như lực sĩ và cực kì gợi cảm.

SH.30.10.2012

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

FACEBOOKER THỨ THIỆT

 


"Thấy mình đưa ảnh đôi dép FB lên, hãng FB liền cử một PV đến xin phỏng vấn. Tuy nhiên, theo thông lệ
quốc tế, hãng không có phong bì bồi dưỡng, khiến mình rất phiền lòng. Từ chối cũng dở, nói xấu nó xoá địa chỉ của mình thì bỏ mẹ, thôi thì nói lung tung cho nó không biết đường nào mà lần. Hehe."

Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn:

Phóng viên FB: Anh hiểu thế nào về mạng xã hội FB?

Songho: À, theo tôi hiểu, đó là một trang web.

PV: Đơn giản vậy thôi sao? Anh bắt đầu chơi FB lâu chưa?

Songho: Thế không là web thì anh bảo nó là cái gì? Tôi chơi FB đến hôm nay được 1 năm và 1 tháng. Tôi được mấy ẻm văn phòng dẫn dắt vào trò chơi này. Tính tôi cả nể, gái nói gì cũng nghe, mới cả thấy gái "hòn trống hòn mái" nó rối tinh lên rồi, nghĩ được gì đâu, nên giờ bị cuốn vào trò mất thì giờ này.

PV: Sau một thời gian anh nhận định về FB thế nào?

Songho: Ban đầu tôi rất khó chịu, ai lại phơi mình ra cho thiên hạ soi mói thế, nó đi ngược lại với bản tính của người Việt Nam kín đáo, khiêm nhường. Nhưng khi tham gia vào tôi thấy nó cũng thú vị, nó như một thế giới rộng lớn không giới hạn và đầy cởi mở. Bản thân tôi, trước đây gần như không có chia sẻ tâm sự với ai, giờ có món này nên cũng hăm hở hỉ nộ ái ố như thằng động cỡn.

PV: Anh còn chia sẻ gì trên đó?

Songho: Tôi đi rất nhiều, Việt Nam tôi đã đặt chân đến hầu như mọi địa danh, quốc tế tôi đã đi gần 20 nước (chém đấy hehe) nhưng quả thực tôi không lưu lại chút hình ảnh nào, cho đến khi có trang FB của riêng mình. Giờ đi đâu tôi cũng kè kè máy ảnh, cảnh đẹp chụp, cảnh xấu chụp, người đẹp chụp, người xấu chụp, ăn chụp, ngủ chụp, thậm chí dép bẩn cũng lôi ra chụp. (xem ảnh hehe).

PV: Anh thích gì nhất trên FB

Songho: Thích nhất nhòm vào nhà người khác mà họ không biết. hehe. Sướng cực. À, thích like nữa, thấy gái xinh like, xấu like, vui like, buồn like.... Like loạn cả lên, thích cực kì.

PV: Vừa rồi tôi nghe anh nói là anh nghiện đến mức độ sáng ngủ dậy, ban ngày thì liên tục, trước khi đi ngủ, đang lái ô tô, lúc uống cà phê, lúc ăn, thậm chí lúc đi ỉa? Hiện nay nhiều người cũng có hiện tượng như anh?

Songho: Vâng, đúng rồi.

PV: Anh quả là một con nghiện nặng, chúng tôi sẽ kiến nghị thằng Giám đốc FB thưởng cho anh.

Songho: Xin lỗi, anh vừa nói về cái gì?

PV: Tôi nói về FB.

Songho: Nhưng tôi nói về thuốc lá.

PV: Ơ Ơ, chúng ta đang bàn chuyện FB cơ mà?

Songho: Anh hỏi tôi nghiện cái gì chứ có nói FB đâu. Tôi là tôi nói: Tôi nghiện thuốc lá.

PV: Chuyện với anh chán bỏ mẹ, đang nói cái này lại sang cái kia. Thôi nhé. Phí thời giờ của tôi. (out)

Songho: Này này, đồng chí …. Mother mày chứ, có thế mà đã block ông mày.

SÍNH NGOẠI


1. SÍNH NGOẠI

Mình quen một cô ẻm rất sính ngoại. Việc gì ở Việt Nam cũng mang ra so sánh với Tây, ở bên Tây nó thế này, ở bên Tây nó thế kia ... mặc dù chỉ tiếp cận xã hội Tây qua vài lần đi du lịch.

Một lần, nghe tin ẻm ốm nặng. Mình qua thăm hỏi, đến nơi thấy mẹ của ẻm đang khóc rưng rức. Hỏi sao, thì thấy bảo không biết bệnh gì mà không thấy nói năng, không chịu ăn uống, chỉ nằm thở dài thườn thượt. Thấy mình vào, ẻm nhìn trân trân rồi mếu máo: Anh ơi, em đi chết đây, em thất vọng quá. Em gặp một thằng Tây nó đánh dắm trong thang máy.

Mình ngớ người: Ơ, hóa ra Tây nó xịn thế mà cũng biết đánh dắm à? Anh biết đéo đâu. Anh cũng tưởng …..

Sau hôm đó về mình ốm 1 tuần. Héhé.

2. GIÁO DỤC KIỂU KHOAI TÂY

Mình sắp già rồi, sướng khổ cũng nếm trải nhiều. Giờ mục đích làm việc cũng không gì ngoài kiếm tiền lo cho con cái đi học trời Tây, chả biết bên đó thế nào nhưng quan chức nước mình đều cho con cái sang đấy cả, nên mình đoán là tốt. Thôi thì voi đú chuột chù cũng cố nhảy disco. Nhưng vừa rồi có người bà con mới ở trời Âu về kể một câu chuyện khiến mình phải suy nghĩ.

Có gia đình người Việt sang đó làm ăn, con cái được học hành ở trường Tây. Một hôm bà mẹ đưa con đi siêu thị, mót đái quá, ngó quanh không thấy ai, bà mẹ ngồi sụp xuống giữa bãi để xe tè một bãi. Đứa con 7 tuổi nhìn thấy hét toáng lên “ Mother làm gì thế, sao lại đái ở nơi công cộng thế. Mother làm tao xấu hổ, tao không chơi với mother nữa” nói xong nó òa khóc, dỗ cách nào cũng không được. Giờ thằng bé 11 tuổi, không mày tao nữa, nhưng vẫn chưa tha lỗi cho mẹ nó tội đái bậy. Hehe, Con với cái, mother nó chứ.

Ông bố bà mẹ nào hay đái bậy chớ có dại gửi con sang Tây học nhé. Héhé.

SH.22.10.2012.

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

CÀ PHÊ TRINH NỮ ( Giá bán lẻ 9000 $/kg)

Hình ảnh: Ý TƯỞNG LỚN.

CÀ PHÊ TRINH NỮ nhãn hiệu đã được đăng kí bản quyền bởi SONGHO & Co.

Là người có nhiều liên quan đến Tây Nguyên nói chung và ngành cà phê Việt Nam nói riêng. Mình thực sự trăn trở trước khó khăn của ngành cà phê, của người dân trồng cà phê.

Hiện nay, 98% lượng cà phê xuất khẩu là cà phê thô, chất lượng thấp nên mang lại giá trị kinh tế không cao. Xây dựng thương hiệu cho cà phê Việt Nam là một vấn đề vô cùng cấp thiết. Chục năm trở lại đây, hãng Trung Nguyên đã tập trung cho chiến lược này và mang lại những kết quả thần kì. Một trong những nhãn hiệu nổi bật và giá trị nhất của Trung Nguyên đó là cà phê CHỒN.

Quy trình sản xuất ra cà phê CHỒN khá phức tạp từ việc trồng cà phê, chọn nguyên liệu cho đến phát triển đàn chồn. Trong đó phát triển đàn chồn tương đối kì công và tốn kém.  Tổng số lượng chồn nuôi để tạo ra sản phẩm cà phê CHỒN trứ danh ở Tây Nguyên chỉ vào khoảng vài trăm nghìn con.

Nhận thấy giá trị cao từ việc sản xuất những sản phẩm chất lượng, SONGHO & Co phát minh, sáng chế và đăng kí bản quyền nhãn hiệu cà phê đặc biệt CÀ PHÊ TRINH NỮ, dựa trên nguồn nhân lực sẵn có của Tây Nguyên.
 
Quy trình sản xuất cũng giống như cà phê CHỒN, nhưng ta thay thế CHỒN bằng các cô gái trinh nữ để tạo ra sản phẩm cực kì đặc biệt: CÀ PHÊ TRINH NỮ. 

Theo thống kê, số lượng dân ở Tây Nguyên hiện vào khoảng 6 triệu người, tỉ lệ thiếu nữ từ 6-16 tuổi vào khoảng xấp xỉ 1 triệu. Với lượng lao động dồi dào và chăm chỉ, chúng ta có thể cung cấp cho thị trường Thế giới lượng sản phẩm hảo hạng với giá trị kinh tế cực cao. Đây là một đề án nghiêm túc giải được bài toán lao động, năng suất và kinh tế. Đó là chưa kể lòng tự hào dân tộc của chúng ta được nâng lên tầm cao mới. 

CÁC HÃNG CÀ PHÊ ĐANG KHÓ KHĂN TRONG VIỆC TẠO NHÃN HIỆU XUẤT KHẨU CÀ PHÊ CÓ THỂ LIÊN HỆ VỚI SONGHO & CO ĐỂ NHẬN NHƯỢNG QUYỀN.

 NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI SỬ DỤNG THƯƠNG HIỆU, NHÃN HIỆU “CÀ PHÊ TRINH NỮ” KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP. 

Haha.

SH.15.9.2012


(Nhãn hiệu đã được đăng kí bản quyền bởi SONGHO & Co.)

Là người có nhiều liên quan đến Tây Nguyên nói chung và ngành cà phê Việt Nam nói riêng. Mình thực sự trăn trở trước khó khăn của ngành cà phê, của người dâ
n trồng cà phê.

Hiện nay, 98% lượng cà phê xuất khẩu là cà phê thô, chất lượng thấp nên mang lại giá trị kinh tế không cao. Xây dựng thương hiệu cho cà phê Việt Nam là một vấn đề vô cùng cấp thiết. Chục năm trở lại đây, hãng Trung Nguyên đã tập trung cho chiến lược này và mang lại những kết quả thần kì. Một trong những nhãn hiệu nổi bật và giá trị nhất của Trung Nguyên đó là cà phê CHỒN (Gọi tắt là ..ỒN).

Quy trình sản xuất ra cà phê ..ỒN khá phức tạp từ việc trồng cà phê, chọn nguyên liệu cho đến phát triển đàn ..ồn. Trong đó phát triển đàn ..ồn tương đối kì công và tốn kém. Tổng số lượng ..ồn nuôi để tạo ra sản phẩm cà phê ..ỒN trứ danh ở Tây Nguyên chỉ vào khoảng vài trăm nghìn con.

Nhận thấy giá trị cao từ việc sản xuất những sản phẩm chất lượng, SONGHO & Co phát minh, sáng chế và đăng kí bản quyền nhãn hiệu cà phê đặc biệt CÀ PHÊ TRINH NỮ, dựa trên nguồn nhân lực sẵn có của Tây Nguyên.

Quy trình sản xuất cũng giống như cà phê ..ỒN tức là chọn hạt chín ngon, ăn vào, ỉa ra, sấy khô, xay nhuyễn. Nhưng ta thay thế ..ỒN bằng các cô gái đồng trinh để tạo ra sản phẩm cực kì đặc biệt: CÀ PHÊ TRINH NỮ.

Theo thống kê, số lượng dân ở Tây Nguyên hiện vào khoảng 6 triệu người, tỉ lệ thiếu nữ từ 6-16 tuổi vào khoảng xấp xỉ 1 triệu. Với lượng lao động dồi dào và chăm chỉ, chúng ta có thể cung cấp cho thị trường Thế giới lượng sản phẩm hảo hạng với giá trị kinh tế cực cao. Đây là một đề án nghiêm túc giải được bài toán lao động, năng suất và kinh tế.

Đó là chưa kể lòng tự hào dân tộc của chúng ta được nâng lên tầm cao mới, ghét thằng tư bản nào chỉ cần tặng nó cân cà phê rồi ngồi cười thầm tự nhủ: mày ăn cứt của bố mày là được.Hehe.

CÁC HÃNG CÀ PHÊ ĐANG KHÓ KHĂN TRONG VIỆC TẠO NHÃN HIỆU XUẤT KHẨU CÀ PHÊ CÓ THỂ LIÊN HỆ VỚI SONGHO & CO ĐỂ NHẬN NHƯỢNG QUYỀN.

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI SỬ DỤNG THƯƠNG HIỆU, NHÃN HIỆU “CÀ PHÊ TRINH NỮ” KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP.

Haha.

SH.15.9.2012

MEXICO 2012




“Đám đông rùng rùng chuyển động, những chiếc đầu lâu lăn long lóc, máu phun thành vòi từ cổ của những thân người cụt đầu đang giãy đành đạch tưới đỏ xuống bậc đá, âm thanh quái gở từ những chiếc kèn trộn lẫn tiếng la hét, tiếng rú rít tạo ra một cảnh tượng kinh hoàng”

Đó là hình ảnh trong một bộ phim nói về buổi tế Thần bằng máu trên kim tự tháp của một bộ tộc thuộc nền văn hóa cổ đại Maya mà tôi được xem cách đây không lâu.

Gần 40 tiếng chờ đợi và bay từ Việt Nam đến Mexico, hành trang tôi mang đến Mexico vào tháng 3/2012 là ám ảnh, là thôi thúc được tận mắt nhìn, tận tay sờ vào những kì quan còn sót lại của một trong những nền văn minh rực rỡ nhất nhân loại. Kim tự tháp của người Maya cổ đại.

Sau hai ngày họp, chúng tôi được ban tổ chức Hội nghị bố trí đi thăm quan. Vượt 500 km bằng ô tô từ thành phố biển Veracruz tới Thánh địa El Tajin, địa danh nổi tiếng với hàng chục kim tự tháp, tượng trưng cho sự phát triển của nền văn minh Maya.

El Tajin được phát hiện vào năm 1785, đây là một trong những thành phố lớn nhất và quan trọng nhất Mexico thời cổ đại. El Tajin phát triển mạnh mẽ trong khoảng thời gian 1200 năm đến khoảng 600 năm trước công nguyên. Trong thời gian này rất nhiều ngôi đền và kim tự tháp được xây dựng.

El Tajin được UNESCO công nhận là Di sản thế giới năm 1992 bởi ý nghĩa lịch sử, kỹ thuật và kiến trúc đặc biệt của nó. Các ngôi đền, kim tự tháp mang ý nghĩa đặc trưng của nền văn minh Maya cổ đại, toàn bộ kiến trúc được xây dựng dựa trên sự chuyển động của các hành tinh, các ngôi sao, mặt trời và mặt trăng.

Chúng tôi thật may mắn khi đến đúng vào dịp lễ hội Cumbre Tajin. Một lễ hội văn hoá đặc sắc được tổ chức hàng năm tại Công viên Takilhsukut Tematico liền kề Khu khảo cổ El Tajin. Lễ hội kết hợp những lễ nghi truyền thống của thổ dân bản địa với âm nhạc hiện đại.

Một trong những lễ nghi lâu đời nhất là lễ cầu mùa màng bội thu. Trên đỉnh những cây cột cao vút, năm chàng trai với trang phục dân tộc được gọi là Voladores, nhảy múa, thổi sáo và buông mình xuống với một sợi dây buộc vào cổ chân, sợi dây xoắn vào cây cột từ từ đưa các Voladores xuống đất, trông họ như những cánh chim sải cánh trên bầu trời, đó là một lễ nghi khá thú vị.

Chúng tôi bước vào khu khảo cổ El Tajin khi trời đã tối. Trước khi bước vào khu khảo cổ, chúng tôi phải đi qua một khu vực như Việt Nam gọi là tẩy trần. Theo quan niệm, du khách bước qua đây tinh thần sẽ được thanh lọc và linh hồn bạn sẽ hòa nhập vào với thánh địa linh thiêng này. Suốt cuộc hành trình, chúng tôi được giới thiệu sự hình thành của các ngôi đền, các kim tự tháp, bằng hình ảnh ánh sáng chiếu trên bề mặt các kim tự tháp và bằng các điệu múa dân gian truyền thống. Trong đêm tối huyền ảo, nền văn mình Maya được tái hiện rực rỡ như nó đã từng rực rỡ trong quá khứ.

Phát triển rồi lụi tàn, quy luật của vũ trụ không loại trừ bất kể nền văn minh nào, nhưng những gì còn lại của một nền văn minh cách đây 3000 năm làm chúng ta phải ngạc nhiên bởi khả năng và trí tuệ của con người. Họ đã để lại cho nhân loại những giá trị văn hóa và lịch sử vượt lên không gian và thời gian. Trên tất cả, chỉ có thể nói về nơi đây đó là HUYỀN BÍ VÀ KÌ DIỆU.

SH.4.2012

TIẾT LỘ ĐỘNG TRỜI, CANH GÀ LÀ NƯỚC LUỘC GÀ.

 

(Chuyện mang yếu tố giả tưởng, nhưng không nhất thiết phải khác với sự thật)

Nhân câu chuyện về cô giáo trường Lomonoxop và học trò gây xôn xao và tranh cãi trong dư luận về đúng sai của câu thơ "Canh gà Thọ Xương". Sau khi lễ lạt hương khói songho phối hợp với các nhà ngoại cảm đến tận làng Thọ Xương xưa (nay nằm trong Quận Tây Hồ) mời VONG HỒN người được cho là tác giả lên nói c
huyện.

Để khách quan xin trân trọng công bố đoạn ghi âm cuộc phỏng vấn giữa tác giả đoạn thơ và phóng viên:

Phóng viên: Xin chào cụ. Cụ vẫn khoẻ?
Tác giả: Không dám, chết lâu rồi khoẻ gì nữa, chào anh.

PV: Xin lỗi cụ vì thất lễ nhưng con nhìn cụ không giống nhà thơ. Bởi nhà thơ thời đại con đang sống trông phong thái lắm, đi đứng khoan thai, nói năng như đài cơ ạ, còn cụ thì...
TG: Sư bố anh, chắc anh nói tôi như thằng thuyền chài chứ gì. Anh không phải xin lỗi, Tôi là thằng thuyền chài bảy mươi đời ở cái đầm này rồi, nhà thơ nhà thiếc gì.

PV: Xin cụ cho phép con được đi luôn vào câu chuyện chính bởi thời gian không nhiều. Vừa rồi cụ có thấy hay hắt hơi xỉ mũi bởi người đời nhắc nhiều đến tác phẩm để đời của cụ không ạ?
TG: Bậy nào, ai bảo tác phẩm đó là của riêng tôi.

PV: Ô, thế sao mọi người bảo tác phẩm của cụ? Thế xin cụ kể lại hoàn cảnh ra đời của mấy câu thơ được không ạ.
TG: Được, nhưng kể xong có rượu không? hehe, tôi đùa đấy, có thì tốt, không có cũng không sao. Lát đốt cho tôi ít vàng mã là được.

Chuyện như này:

Vào một buổi chiều như mọi buổi chiều, tôi chuẩn bị thuyền lưới để ra đầm đánh cá thì bà vợ chạy vào báo là nhà có khách phương xa đến xin tá túc.

Thời đó có khách đến nhà là quý lắm, tôi chạy ra thì thấy ba người thư sinh nho nhã và một tiểu đồng mặt mũi sáng láng theo hầu. Tôi cũng hơi bất ngờ vì nhà tôi chưa bao giờ tiếp khách sang trọng như vậy. Tôi chưa kịp định thần thì một người trong nhóm lên tiếng:
“Thưa ngài, chúng tôi là học trò từ miền Trung ra, thấy cảnh đẹp sông nước nên lạc bước tới nơi đây, giờ đã chiều tà, quay về phố thị thì bất tiện nên xin phép gia đình cho chúng tôi tá túc đêm nay”.

Vâng, vâng, chúng tôi rất vui mừng được các anh ghé nhà, mời các anh vào nhà uống ngụm nước cho mát đã. Bà nó ơi, dọn dẹp chỗ cho các anh đây cất đồ rồi làm cơm đãi khách nhé”. Tôi luống cuống tay chân chỉ trỏ, mồm quát tháo vợ inh ỏi.

Bữa cơm chiều diễn ra ven hồ thật thân mật, chúng tôi như những người bạn lâu ngày mới gặp, chén chú chén anh, chuyện trò rôm rả. Cũng nói thêm, hôm đó tôi lôi bình rượu pín hổ ngâm 9 tháng 10 ngày ra chiêu đãi.

Mấy anh thư sinh học trò thấy cảnh thì đẹp, rượu thì ngon nên uống say mèm, tôi cũng biêng biêng cho dù tửu lượng của tôi vào loại tương đối khá.

Một anh có vẻ là anh cả đứng dậy ra khóm trúc cạnh bờ hồ đứng đái, bỗng tự nhiên cất giọng ngâm khe khẽ: GIÓ ĐƯA CÀNH TRÚC LA ĐÀ. Ngâm xong anh đứng thần một lúc rồi quay lại nói: Hôm nay tức cảnh sinh tình, tôi muốn mỗi anh em ở đây phát biểu một cảm nghĩ ấn tượng của mình để cảm ơn thịnh tình của chủ nhà. Chúng ta là văn sĩ, cảnh, người thế này mà không có đôi câu thì chẳng phí hoài sự học bấy lâu chăng.

Người thứ hai nghĩ ngợi rồi hỏi tôi: Chẳng hay gần đây có nhà chùa nào? Tôi liền nói: Có chùa Trấn Võ. Anh ta nghe xong liền bật lên: TIẾNG CHUÔNG CHÙA TRẤN VÕ.

Anh thứ ba say mềm đang nửa ngồi, nửa nằm húp bát nước vợ tôi bưng ra để giã rượu lè nhè hỏi: Xin hỏi bà chủ đây là món gì mà uống vào tỉnh táo vậy? Vợ tôi nhanh nhảu: Các bác uống nữa em lấy hầu các bác, còn một nồi trong kia, đó là nước luộc gà em vắt thêm ba quả chanh vào, em biết các bác uống rượu em chuẩn bị trước đấy.

Anh say liền nói: Tổ cha, món NƯỚC LUỘC GÀ này sao kì lạ vậy, tôi kết món này nhất, miền Trung quê tôi gọi là canh gà, đúng rồi: CANH GÀ ĐẤT THỌ XƯƠNG, CANH GÀ ĐẤT THỌ XƯƠNG. Nói xong anh ta vật ra chiếu ngáy o o luôn.

PV: Cái gì? Cụ nói lại đi, sao lại nước luộc gà ở đây?
TG: Thế anh nghĩ là cái đéo gì? NƯỚC LUỘC GÀ miền trung gọi là CANH GÀ là đúng mẹ rồi có gì mà phải xoắn lên thế? Trật tự nghe kể tiếp đây.

Anh thứ nhất tiếp tục bảo tôi, đến lượt bác chủ nhà. Chết cha, bảo tôi kéo lưới bắt cá tôi thạo chứ cái đất này tôi thấy có gì hay ho đâu, tôi đang muốn bỏ chỗ này vào trong thị để buôn bán cho đỡ khổ. Anh kia giục, bác cho ý kiến đi. Nghĩ mãi, tôi chợt nhớ hôm nay phải sang làng Yên Thái phục vụ con bồ nhí, có lẽ giờ này nó tắm rửa sạch sẽ nằm dạng háng chờ tôi rồi í chứ. Hihi, kể lại ngại bỏ mẹ, nhưng thật tình, rượu vào rồi là tôi hay nghĩ đến chày cối, tôi buột miệng: NHỊP CHÀY ĐẤT YÊN THÁI. hehe. Dê cụ nhờ, cậu chớ có kể cho ai nghe đấy nhé.

Đấy, hoàn cảnh ra đời của mấy câu nó thế.

PV: Từ từ, cụ đừng thăng vội, hình như cụ kể thiếu về câu cuối.
TG: Câu nào? À, đúng rồi, đó là của thằng cu tiểu đồng, nó ngồi hầu rượu nhưng mắt cả buổi cứ nhìn ra hồ, sau nó xin phát biểu cảm nghĩ một câu đó là câu: MẶT GƯƠNG HỒ TÂY. Thằng cu nhỏ người mà nghĩ lớn hơn cả người lớn. Khá khen, sau không biết nó theo cách mạng không? Nó theo cách mạng nếu không hi sinh chắc làm nên nghiệp lớn.

Đây, tôi tổng hợp lại toàn bộ cho anh nghe lại nhé:

Của anh thứ nhất: Gió đưa cành trúc la đà (rượu say vào nhìn cái gì chả la đà)
Của anh thứ hai: Tiếng chuông chùa Trấn Võ
Của anh thứ ba say rượu: Canh gà (nước luộc gà) Thọ Xương.
Của tôi: Nhịp chày Yên Thái (chày cối nháy nháy nhé)
Của chú tiểu đồng: Mặt gương Hồ Tây.

Sau đó mấy vị thư sinh có bàn bạc tranh luận điều chỉnh khác đi một chút cho vần điệu, hehe, tôi nhớ đéo. Thôi tôi thăng đơi, mệt rồi, nhớ đốt vàng mã nha. Bái bai, bái bai.

Tôi (PV) cũng giật mình tỉnh giấc, xung quanh, mấy nhà ngoại cảm đang dọn dẹp đồ lễ để đi về. Miên man với câu chuyện giữa tôi và người được cho là tác giả bài thơ bất hủ, tôi nghĩ người xưa họ thực tế nhưng có lẽ sau này người đời huyền thoại hoá nên mới xảy ra việc tranh cãi hôm nay.

Theo nghiệp vụ được dạy ở trường, cẩn thận hơn tôi liên hệ với các nhà sử học tìm trong đống thư tịch cổ, chỉ thấy duy nhất từ "Canh gà" chỉ tiếng gà gáy sang canh trong một câu văn của nhà văn Nguyễn Tuân “..Thế rồi nó khuyết ở đầu ngọn tre, những lúc gió sớm giục canh gà gọi nước bể dâng lên..”. Còn lại toàn bộ từ “CANH GÀ” được chỉ một món ăn khoái khẩu của người Trung Bộ nước ta.

Có lẽ, chúng ta phải tìm hiểu lại kĩ hơn người xưa họ nghĩ gì trước khi đưa ra dạy người nay. Không thể nhét nghĩa hiện đại vào các câu thơ, ca dao, tục ngữ ngày xưa được. Hãy để nó đơn giản như nó vẫn thế, đó chính là hồn nước, hồn sông vĩnh cửu của đất nước vậy.

THE END.

P/S: Trong toàn bộ câu chuyện không thấy tác giả nhắc đến câu "MỊT MÙ KHÓI TỎA NGÀN SƯƠNG". Theo phỏng đoán của Songho & Co, nhẽ câu này của bà vợ, nhưng thôi, quan trọng đéo gì, vấn đề mấu chốt là CANH GÀ xác định được là đủ rồi. :))))))))

SH.14.10.2012

KINH TẾ TRONG GIÁO LÝ NHÀ PHẬT



Lời Songho: Nền kinh tế của chúng ta nói riêng và Toàn cầu nói chung đang phải trả giá và có khả năng sụp đổ bởi áp dụng các học thuyết kinh tế được gọi là kinh điển vào quản lí cũng như điều hành. Các học thuyết kinh tế kinh điển của phương Tây xuất hiện sớm nhất đồng thời với sự ra đời của Chủ nghĩa tư bản vào thế kỉ 18.

Hiện nay, sự phủ nhận lẫn nhau giữa vô số các học thuyết kinh tế hiện đại
dẫn đến tình trạng mâu thuẫn và đối nghịch trong quan hệ kinh tế giữa các tổ chức, các quốc gia. Mâu thuẫn sẽ lên tới đỉnh điểm và nổ tung nếu không quay lại và hướng tới những giá trị cốt lõi: Giá trị cốt lõi đó là TRÁNH SỰ BẦN CÙNG CỦA ĐA SỐ CHỨ KHÔNG PHẢI SỰ THỊNH VƯỢNG CỦA THIỂU SỐ.

Songho Magazine xin trân trọng giới thiệu bộ sưu tầm lí thuyết kinh tế cổ xưa nhất, dễ hiểu nhất, nhân văn nhất đã xuất hiện hàng nghìn năm: LÍ THUYẾT KINH TẾ TRONG PHẬT GIÁO do các nhà nghiên cứu, các tăng lữ, các phật tự tổng hợp, biên soạn nhằm giúp bạn đọc tìm được kim chỉ nam cho cuộc sống. (SH)

PHẦN I:

KINH TẾ TRONG GIÁO LÝ NHÀ PHẬT

Lâu nay, không ít người cho rằng, Phật giáo chỉ quan tâm đến thoát tục, giải thoát khổ đau, tìm kiếm Niết bàn ở cõi sau hơn là quan tâm đến những vấn đề thuộc về thực tại. Lại nói thêm rằng, không có một tư tưởng kinh tế đáng kể nào trong giáo lý Phật giáo. Suy nghĩ như thế là thiên kiến, vì Đức Phật đã dạy, nếu chúng ta sống với Chánh kiến thì sẽ có hạnh phúc, an lạc ngay tại đời này.

Trong kinh Phật không có một chương riêng biệt nào nói về kinh tế như các vấn đề khác, vì thế, chúng ta phải đọc và nghiên cứu nhiều bộ kinh khác nhau, tìm những gì liên quan, có đề cập tới kinh tế, sau đó kết nối chúng lại thành một hệ thống phù hợp với tinh thần Phật giáo.

Đoạn kinh ngắn dưới đây về lời dạy của Đức Phật đã bao hàm một triết lý kinh tế. Đức Phật dạy cho một người nông dân về cách sử dụng đồng tiền mà mình kiếm được như sau: Nên chia số tiền mình có được thành bốn phần, một phần dùng để chi tiêu cuộc sống hàng ngày, hai phần kế tiếp dùng để đầu tư sinh lợi, và phần còn lại hoặc để dành hoặc dùng để giúp đỡ người nghèo khó. Theo tinh thần lời dạy này thì luôn phải có một phần tích lũy bằng ¼ số tiền mình kiếm được để sử dụng đến khi cần thiết. Theo Phật giáo, chỉ cần ¼ số tiền kiếm được, chúng ta vẫn có thể sống một cuộc sống tạm ổn (1).

Thực phẩm, quần áo, nhà cửa, thuốc men, giáo dục (xa hơn nữa là tinh thần) là những nhu cầu cơ bản của cuộc sống. Thực phẩm thiết yếu phải được sản xuất ngay chính trong nước để tránh tình trạng thiếu hụt lương thực gây bất ổn xã hội. Thực tế cho thấy, với một nền kinh tế phát triển thì chỉ cần ¼ tổng thu nhập hàng tháng là có thể thỏa mãn 5 nhu cầu thiết yếu trên.

Phần thứ tư của tổng thu nhập dùng để tích lũy hay tiết kiệm. Phật giáo luôn khuyến khích việc tiết kiệm tiền của, vì nếu không biết tiết kiệm, chúng ta sẽ phải đối diện với sự khủng hoảng tài chánh, đặc biệt là đau ốm thình lình xảy ra. Nếu không có sự tích trữ của cải, thì một cá nhân hay một quốc gia chắc chắn rơi vào nợ nần chồng chất.

Trong kinh Trung Bộ, Đức Phật dạy về 6 nguyên nhân gây phung phí tài sản cần tránh là: Đam mê các loại rượu, du hành đường phố phi thời, la cà đình đám hí viện, đam mê cờ bạc, giao du ác hữu, quen thói lười biếng.

Trong đó nguyên nhân thứ sáu có liên quan trực tiếp đến việc gầy dựng tài sản. “Quen thói lười biếng có sáu nguy hiểm: ‘quá lạnh’, không làm việc; ‘quá nóng’, không làm việc; ‘quá trễ’, không làm việc; ‘quá sớm’, không làm việc; ‘tôi đói quá’, không làm việc; ‘tôi quá no’, không làm việc. Trong khi những công việc phải làm lại không làm. Tài sản chưa có không gầy dựng được, tài sản đã có bị tiêu hao” (2).

Hay trong kinh Tăng Chi Bộ, Đức Phật hỏi các vị Tỳ kheo về sự bần cùng, nghèo khổ và hậu quả của chúng: “Này các Tỳ kheo, những người thế tục lang thang không thích sự nghèo đói?
Chắc chắn rồi, thưa Thế Tôn.
Và những người lâm vào cảnh khó khăn, nợ nần cũng không mong muốn điều đó xảy ra?
Dạ vâng, thưa Thế Tôn.
Và những người mắc nợ, mượn tiền cũng không mong điều đó chứ?
Dạ đúng như thế, thưa Thế Tôn.
Và đến kỳ phải trả nợ, họ không đủ khả năng để trả, bị ép bức, đánh đập, họ có mong muốn điều bất hạnh này xảy ra không?
Chắc chắn là không rồi, thưa Thế Tôn” (3).

Theo Phật giáo, chính sách phát triển kinh tế dựa trên 4 nguyên tắc quan trọng sau:
- Những thứ có liên quan tới sản xuất kinh tế, đặc biệt là nông nghiệp và công nghiệp phải được cung cấp cho người dân như: hạt giống, gia súc, phân bón, đất canh tác, nước tưới tiêu, dụng cụ v.v… Nói tóm lại, rất cần những hoạt động hỗ trợ sản xuất như vậy của nhà nước.
- Khuyến khích giao thương buôn bán vì chúng mang lại lợi nhuận cho đất nước. Nhà nước phải giám sát sự giao thương buôn bán này để có thể bảo vệ lợi ích của người lao động và người tiêu dùng.
- Những quan chức cũng như các chuyên gia phục vụ đất nước phải có những chế độ đãi ngộ thích đáng như lương bổng, thăng chức, nghỉ phép, khích lệ hay những đặc quyền khác để họ phấn đấu cống hiến hết sức mình cho công việc. Không được tạo điều kiện để họ tham nhũng, hối lộ cũng như bỏ bê công việc của mình.
- Nhà nước nên ủng hộ và khuyến khích mọi người tham gia vào các lĩnh vực phát triển tinh thần (4).

Sự phát triển kinh tế bao hàm việc hoạch định kỹ lưỡng những dự án để mang lại lợi nhuận cao. Có 4 đặc điểm nên được áp dụng một khi chúng ta lập một kế hoạch kinh doanh hay thực hiện một dự án:
- Có năng lực và nghị lực.
- Có sự thận trọng.
- Hợp tác với những người có tài, người có tinh thần xây dựng, có phẩm chất đạo đức tốt.
- Cuộc sống được cân bằng (5).

Đức Phật đã giải thích bốn đặc điểm này cho một thương gia, khi ông hỏi Đức Phật về cách để phát triển sự nghiệp của mình. Có năng lực và nghị lực nghĩa là bất cứ một chức nghiệp gì như nông dân, công nhân, thương nhân v.v… chúng ta phải có tay nghề và cần cù sáng tạo, siêng năng không để công việc trì hoãn.

Sự thận trọng là đặc điểm thứ hai, giữ gìn tài sản của mình không để tổn hao một cách không cần thiết. Của cải kiếm được từ “sự siêng năng cần cù, vượt qua khó khăn, đổ mồ hôi nước mắt. "Chúng ta phải bảo vệ và tiết kiệm. Luôn đề phòng trộm cướp, hỏa hoạn, lũ lụt... Của cải dành dụm được có thể tiêu tan vì những thú vui đam mê sau: Quan hệ bất chính với phụ nữ; Nghiện rượu chè, ma túy; Đam mê cờ bạc; Kết thân với những kẻ bất chính, không đạo đức". Như một hồ nước bốn bề có đê chắn.

THÍCH HUỆ PHÁP

VÍ CÓ ĐƯỢC GỌI LÀ VÍ?





Trên bàn, trong khi một doanh nhân đang được một nhà báo phỏng vấn về những chính sách vĩ mô, an sinh xã hội, công ăn việc làm cho người lao động, đôi lúc câu chuyện còn đệm thêm những vấn đề toàn cầu như tranh cử Tổng thống Mỹ, hạt nhân Nam Bắc Triều Tiên, tranh chấp thương mại Trung Nhật. Thì ở dưới đít, hai chiếc ví của hai người cũng bắt chuyện với nhau.

Ví Nhà báo (VNB
): Này thằng béo ị kia, hình như tao nghe thấy tiếng bụng mày sôi ùng ục.

Ví Doanh nhân (VDN): Đúng cmnr. Đang đói. Sao tai mày thính thế?

Ví NB: Tao tưởng bụng tao, vì bụng tao cũng đang sôi lên đây, mà sao tao trông mày dầy ự, bóng bẩy, hoành tráng, no đủ thế cơ mà?

VDN: Có đéo gì trong bụng đâu, toàn thẻ đấy. Mày thích tao cho mày luôn. Nào thì thẻ VIP mát xa, thẻ khuyến mại siêu thị, thẻ VIP điện thoại, thẻ máy bay khách sạn …. nhưng có đổi được tiền để cho vào bụng đéo đâu mà chả sôi sùng sục.

VNB: Thế cơ à, tao tưởng mày lúc nào cũng no đủ chứ, thế mày khác đéo gì tao.

VDN: Trông thế thôi, tao mong ước được như mày đấy, mà mày cũng dầy kém gì tao đâu.

VNB: Hehe, ví tao cũng toàn thẻ chứ kém gì mày đâu, này thì thẻ nhà báo, này thì thẻ hội viên hội nhà báo, thẻ Đảng viên.. à mà tao cũng có mấy thẻ giảm giá bia hơi nữa đấy. Nhưng cái quan trọng nhất là tiền cho vào mồm thì cũng …. cháy. Dân gian gọi là cháy ví í.

VDN: Đấy, đói thối mồm mà hai sinh vật người kia vẫn ngồi chính sách với chính seo, kiến nghị này, kiến nghị kia, chê thằng này, chê thằng kia. Tao biết thừa, chém gió đấy, thằng chủ tao đang lo bỏ mẹ làm thế nào mà trả lương cho cán bộ chứ không thì làm ăn đéo gì nữa.

VNB: Nhưng dù gì thì mày cũng hơn tao, mày lúc này đói lúc kia no, tao thì đói kinh niên rồi. Lương thằng người kia vừa nhận vợ nó đã lột, thỉnh thoảng hội nghị này, hội nghị kia, tao cũng thấy có cái phong bì. Nhưng tao có được xơ múi gì đâu, thằng nhà báo này Đảng viên nhưng mà tốt, được tí là alo bạn bè ra cà phê cà pháo, bia bọt bét nhè xong xé phong bì thanh toán còn thiếu bỏ mẹ chứ có cho tao ngửi đâu. Tao chán cảnh này lắm rồi.

VDN: Hơn con kẹc. Nhưng tao thực sự cảm thông với mày. Chủ tao, thời buổi khủng hoảng kinh tế này, đít nó tao ở cạnh suốt còn đéo thấy thối nữa là tiền, làm ra bao nhiêu thằng ngân hàng nó xơi sạch trước khi về đến tài khoản chứ chờ mà về được đến ví. Tao cũng chán cảnh cơ cực này lắm mày ạ.

VNB: Thôi đừng kêu gào nữa, chấp nhận cái số hẩm hiu này đi. Người ta thường quan niệm ví để đựng tiền, nhưng ví thằng doanh nghiệp với ví thằng nhà báo đéo để đựng tiền thì gọi là gì nhỉ?

Thôi thì cứ gọi mẹ nó là cái THÙNG RỖNG KÊU TO đi cho rồi.

SH.10.2012

BẢNG CHỈ ĐƯỜNG



"Bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật"
Giải nghĩa đoạn văn tự nằm ở câu chuyện dưới đây. Mời đọc và suy ngẫm. Dĩ nhiên, ngại nghĩ thì đừng đọc.

BẢNG CHỈ ĐƯỜNG

Ngôi chùa ở cách xa đường cái quan, tận cùng trong một thôn xóm hẻo lánh, nên khách thập phương đến viếng chùa thường bị lạc đường, vì lối vào chùa là một con đường có nhiều ngã ba.

Theo lời thỉnh cầu của khách thập phương, Sư Trụ trì cho cắm bảng chỉ đường tại lối rẽ vào chùa. Từ khi có bảng chỉ đường, số người lạc đường lại tăng lên gấp bội, ngay cả những người đã đến chùa nhiều lần. Sư trụ trì rất ngạc nhiên nên âm thầm tìm hiểu. Thì ra các chú tiểu tinh nghịch đã thừa lúc vắng người, đem bảng chỉ đường cắm sang lối khác.

Trụ trì liền mang tấm bảng chỉ đường về chùa cất.

Tấm bảng chỉ đường vẫn còn đó, chữ đẹp và khắc rõ ràng trên nền gỗ còn mới. Nhưng lại bị một bàn tay chơi xấu hướng về một lối đi sai ... thì phải được dẹp bỏ gấp. Vì chẳng những nó đã không làm tròn bổn phận, mà còn làm sai lạc cho những người quen lối nữa. Trong trường hợp này, duy trì bảng chỉ đường là một điều ngu xuẩn, chư vị có thấy như thế không?

Vậy thì chư vị đã hiểu rõ tại sao tổ Bồ Ðề Ðạt Ma, người khai đường cho Thiền Tông đã tuyên bố: "Bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật". Thiền Tông không câu nệ vào văn tự kinh điển. Kinh điển giống như những tấm bảng chỉ đường, đẹp và rõ ràng thật đấy ... song đã bị những bàn tay tinh nghịch đổi chỗ mất rồi ... thì đành phải "Bất lập văn tự, trực chỉ nhân tâm” vậy.

(Những mẩu truyện hay của Phật giáo)
Ảnh chỉ mang tính chất minh họa.

BUỒN NGỦ



Làm tí thơ thẩn cho đỡ buồn ngủ nào:

- Trên trời mây trắng như mây.
- Ở dưới cánh đồng bông trắng như bông.

:))))))))

Hình ảnh được chụp trên chuyến bay VN 1140 SG ra Hà Nội ngày 1/10/2012 từ độ cao 10847m (chính xác). :))

THIỀN VIỆN TRÚC LÂM CHÂN NGUYÊN

Hình chỉ mang tính minh họa
Thượng tọa Thích Thông Luận, trụ trì Thiền viện Trúc lâm Chân Nguyên hay còn gọi là chùa Khỉ ở núi Kì Vân, Long Hải, Bà Rịa Vũng Tàu. Thượng tọa từng đi 15 nước trên thế giới để giảng về Phật pháp. Đó là một vị sư với kiến thức uyên bác, đi nhiều, hiểu rộng và rất đời. (Ảnh)

Cơ duyên, tôi gặp Thượng tọa tại Phan Thiết vào ngày cuối cùng của tháng 9/2012, sau một đêm trắng ngồi đàm đạo với Thượng tọa về quá khứ, vị lai và hiện tại. Biết tôi ở Hà Nội vào, quý mến, sáng hôm sau Thượng tọa mời theo xe về thăm Thiền Viện nơi thày Trụ trì cách Phan Thiết 180 km.

Lạc bước nơi đây, không gian tu hành hòa quyện với thiên nhiên hùng vĩ khiến tôi thấy nhỏ bé và thanh thản. Tòa Chính điện được xây dựng nằm dưới dãy núi Kì Vân, sau lưng tòa Chính điện là những tảng đá với nhiều hình thù như đầu rắn, đầu rùa… Những tảng đá được khắc chữ như những bức tranh thủy mặc khổng lồ với Thần và Ý mang đậm sắc màu Phật giáo. Thấp thoáng trong rừng là những chiếc am nhỏ bằng gỗ đơn sơ dành cho các vị sư đang tu hành tại đây.

Điểm đặc biệt nhất nơi đây là sự xuất hiện của hàng trăm con khỉ, có lẽ vì thế nên gọi là chùa Khỉ chăng? Lữ khách lên chùa thường mang theo hoa quả, chuối và các thức ăn khác cho khỉ nên chúng tỏ ra hiền lành và thân thiện với người. Theo Thượng tọa Thích Thông Luận, gần đây, hiện tượng săn bắt trộm xảy ra khiến đàn khỉ dần trở nên ít ỏi. Nếu không có phương án bảo tồn, đến một lúc nào đó, phật tử đến đây sẽ không còn gặp những chú khỉ thân thiện này nữa.

Sau bữa cơm chay giản dị, tôi lăn ra hành lang Thiền viện ngủ, lẫn trong giấc mơ trưa văng vẳng tiếng chuông chùa, tôi thấy mình trở về thủa ấu thơ với những buổi nghỉ học chui vào chùa Quán Sứ nhặt hoa đại, xem cá vàng và nghe các vị cao tăng tụng kinh niệm Phật.

Thời gian không dài nhưng đủ để tôi lần đầu tiên trong đời cảm nhận khoảng khắc tĩnh lặng nhất, trọn vẹn nhất không gian của Phật giáo, cảm giác mà giữa cuộc sống bộn bề này không biết bao giờ mới gặp lại.

SH.1/10/2012
— tại Thiền viện Trúc lâm Chân Nguyên - BRVT.

LÃNH TỤ và THÁNH TĂNG


 
Khi nghe câu chuyện về những nhân tài của đất nước, lúc sinh ra, tiếng nói đầu đời gọi bố mẹ là ĐỒNG CHÍ. Tôi cho đó là câu chuyện nhảm nhí. Nhưng khi báo chí đưa tin dưới đây, tôi nghĩ tôi đã sai. :))
Lãnh tụ hay Thánh tăng thì đều có sẵn căn số trong bụng mẹ chứ không phải cố gắng mà thành. Điều đó cũng có nghĩa khi không thành công trong việc gì, đừng tự trách mình, trách người mà hãy đổ tại số
phận cho nó lành. Hehe. Dép guốc còn có số nói gì người.
_______________________________

Biểu hiện của Thánh tăng:

"Chú tiểu Thích Chân Tâm sinh ngày 13/6/2006, là con trai một của gia đình Phật tử Chân Thắng và Chân Hương sống tại thành phố Hồ Chí Minh. Các thông tin cho thấy, từ khi còn nằm trong bụng mẹ đến khi mở mắt chào đời, Chân Tâm đã có những biểu hiện kỳ lạ khác thường so với những trẻ khác.

Nhiều người truyền tai nhau, khi chị Chân Hương - mẹ của chú tiểu mang thai thì người mẹ này chỉ thích ăn chay, đi chùa và tụng kinh niệm Phật…

Ngày Chân Tâm chào đời, mắt chú mở thay cho nhắm nghiền như những đứa trẻ khác. Hơn thế nữa, lúc chú sinh ra, tay để ở tư thế “Ấn tam muội”, hai tay bắt vào nhau, là một trong những tư thế của các chư tăng, phật tử hay thực hiện…"

Biểu hiện của Lãnh tụ:

"...Cậu thông minh từ bé. Song thân, ông bà thử bằng cách bày đồ vật trên bàn để cho chọn. Cậu tay phải chọn con dấu của phụ thân, tay trái cầm thẻ tín dụng visa của phụ mẫu. Gia đình đoán con mình sau này tất sẽ giữ tay hòm chìa khóa ngân khố quốc gia. Dặn gia nhân trong nhà giữ kín không cho ai biết.

Cậu biết nói rất sớm, tiếng nói đầu đời không gọi song thân là bố mẹ mà gọi là ĐỒNG CHÍ. Ai cũng lấy làm lạ. 4 tuổi đã biết đánh vần, sang tuổi thứ 5 trình độ ngoại ngữ tiếng Ăng lê giỏi đến độ nghe hiểu chương trình Cartoon Network, phân biệt được chuột Mickey với thủy thủ Popeye khác nhau như thế nào. Năm lớp 2 học xong phép nhân chia, cộng trừ thành thục. Trí tuệ mẫn tiệp vượt trội so với bạn bè cùng trang lứa...."

____________________________________

P.S: Ảnh và một số thông tin trong bài được lấy từ Internet. Hehe, của ai mình biết đéo đâu.

KÍ ỨC PHAN THIẾT

 

Tôi lần đầu đến Phan Thiết năm 1983, kí ức lần ấy còn lại chỉ là những đồi cát, bãi biển ăm ắp thuyền bè và những thùng làm mắm xếp hàng tăm tắp ngoài sân vườn. Hình ảnh hai ông bà dắt một thằng nhỏ Bắc kì men theo triền dốc xuống bãi biển mỗi buổi chiều tà có lẽ là hình ảnh duy nhất còn lại trong tôi về ông bà - cậu ruột của bố tôi.

Ông trẻ tôi, theo dòng người Công giáo di cư vào Nam những năm
54, gặp và cưới bà, người phụ nữ của vùng đất biển Phan Thiết. Nghe kể, ông là người đàn ông phong lưu, giao thiệp rộng, đi nhiều, hiếm khi ở nhà. Chính vì thế, bà trẻ với nghề làm mắm, một mình tần tảo nuôi dạy đàn con 7,8 người khôn lớn trưởng thành.

Ông mất, tôi không vào để viếng ông được, bởi lúc đó còn quá nhỏ. Những năm gần đây, năm nào tôi cũng đi qua Phan Thiết ít nhất một lần nhưng chưa có dịp rẽ vào thăm mộ ông, bởi bà và các cô chú, người đã định cư ở nước ngoài, người thì sinh sống tại Sài gòn.

Ngày mai, tôi trở lại Phan Thiết để dự đám tang bà, vô cùng tiếc thương bà, một đời vất vả cho con cháu được ngày hôm nay, cầu mong bà yên nghỉ thanh thản dưới đồi cát vàng và những tiếng sóng biển hiền hòa.

SH. Hà Nội 27/9/2012.

NHẢM


Trên blog Quechoa thông tin về việc đón tiếp Phó Thủ tướng Đức tại sân bay Nội Bài là một vị thứ trưởng và cho đó là sự đón tiếp thiếu trọng thị của Việt Nam đối với ông Phó Thủ tướng gốc Việt này. Có ý kiến rằng phải là người đồng cấp đón mới thể hiện sự hiếu khách của chính phủ. Theo tôi đó là suy nghĩ chưa khách quan và thiếu hiểu biết về công tác lễ tân ngoại giao.

Việc tiếp đón quan chức, n
guyên thủ các quốc gia đến thăm Việt Nam được thống nhất từ Bộ Ngoại giao 2 nước theo thông lệ và nghi lễ quốc tế. Không phải việc thích thì “tao” ra còn không thích thì cho thằng nhân viên đón, cũng không phái đoàn quốc gia nào bất ngờ và phiền lòng vì việc này.

Chứng minh vấn đề này, chúng ta cùng quay ngược lại với những nguyên thủ đã từng tới Việt Nam:
- Năm 2006 đón đoàn Tổng thống Bush thăm chính thức Việt Nam tại sân bay là Bộ trưởng Bộ Công nghiệp Hoàng Trung Hải.
- Năm 2011 đón đoàn Thủ tướng Đức tại sân bay Tân Sơn Nhất là Phó chủ tịch TP HCM Nguyễn Thành Tài.
- Năm 2009 đón đoàn Thủ tướng Phần Lan tại sân bay Tân Sơn Nhất là Phó Chủ tịch UBND TPHCM Nguyễn Thị Hồng.
- Thậm chí, khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đến thăm Việt Nam giữa năm nay thì đón tiếp bà tại sân bay chỉ có nhân viên lễ tân và Đại sứ Mỹ tại Việt Nam.
- …..

Những thực tế trên để thấy thể hiện sự trọng thị trong quan hệ ngoại giao giữa các quốc gia không chỉ là việc đón tiếp tại sân bay, phải không quý vị?

NHẢM


Từ cầu Thanh Trì về Thanh Xuân, không thể không chú ý đến một tòa nhà cao sừng sững đứng thẳng tâm con đường cao tốc. Không biết tòa nhà hay con đường khởi công trước, nhưng theo chuyên gia về phong thủy, đây là thế Thương sát, một thế không tốt. Liệu đó có thể lí giải cho những rắc rối thỉnh thoảng lại xảy ra đối với tòa nhà này?

Thế Thương sát tôi biết do một ông lão, giảng giải vào năm 2006, k
hi đi dự khai trương tòa nhà NACIMEX tại Hải Dương.

Sau khi dự lễ, để chứng minh lời ông nói, chúng tôi đã vòng xuống phía Hải Phòng và quay lại. Quả thực, trên quốc lộ 5 hướng Hải Phòng về Hà Nội, tòa nhà NACIMEX ngạo nghễ mọc lên từ giữa tâm đường. Lúc đó, tôi không để tâm lắm, nhưng sau này khi Mr Cường (TGĐ) và Mr Du (PTGĐ) gặp chuyện (cũng có thể là vô tình trùng hợp) tôi mới nghĩ đến câu chuyện này mấy năm về trước.

Vũ trụ với vạn vật biến đổi hàng ngày, hàng giờ là điều mà không ai có thể biết trước được, hi vọng mọi việc xảy ra chỉ là ngẫu nhiên.

LẢM NHẢM

 

Mình biết Dương Chí Dũng từ những năm 2004, gặp vài lần thấy nói năng nhỏ nhẹ, hiền lành nên cũng quý mến. Sau biết thêm anh là con bác Dương Khắc Thụ giám đốc CA Hải Phòng, người tương đối nổi tiếng với hành động phản đối "Chỉ thị Z30" những năm 80, giúp hàng ngàn người ở Hải Phòng không mất nhà cửa, nên lại càng có cảm tình.
Năm 2009, 2010 thỉnh thoảng gặp anh ăn sáng tại phở Cali - Vườn Thủ đô và lần nào anh cũng thanh toán hộ mình. Mình áy náy lắm, cứ nhủ là lần sau gặp sẽ mời lại, giờ chắc hết cơ hội. Đúng là cuộc đời không biết thế nào. Lên voi xuống chó chỉ trong chớp mắt. Nghĩ cũng thấy cám cảnh. DKM.

ĐẢO CHÌM CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA

 

Khoảng giữa năm 2009, nhà thơ Trần Đăng Khoa có qua văn phòng tôi chơi, thời điểm đó anh mới tái bản cuốn tiểu thuyết “Đảo Chìm” và tặng tôi 1 quyển. Thú thực là tôi chưa đọc. Bẵng đi, cách đây vài hôm, trên VTV có truyền hình trực tiếp chương trình về Trường Sa, đồng thời cô con gái dọn nhà và đặt cuốn sách lên bàn làm việc. Rỗi rãi, tôi mở ra và đọc một lèo đến cuối truyện. Hóa ra Trường Sa của Việt Nam qua góc nhìn của Trần Đăng Khoa không chỉ như những gì đang chiếu trên TV và cũng nằm ngoài tưởng tượng của tôi về địa danh thiêng liêng này. Hay thật. Cảm ơn anh Khoa thân mến.

Và đây là một truyện ngắn trong tiểu thuyết "Đảo Chìm":
HÒN ĐẢO KỲ LẠ

Cậu lính trẻ vỗ vai tôi, nói nhỏ:

- Tới đảo rồi. Anh chuẩn bị vào đảo nhé!

Tôi cuộn vội võng bạt. Rồi thì ớ ra, cứ ngỡ mình nghe nhầm. Nhưng con tàu đã quá quen sóng gió, luồng lạch biển cả này thì không thể nhầm được. Nó đang òng ọc buông neo. Sau lưng tôi, trên mặt boong ướt nhoẹt, ngổn ngang những xích sắt, thừng chão, mấy cậu lính trẻ đang nhí nhóp bơm cái xuồng cao- su. Tôi đưa mắt lục lọi bốn phía trời, vẫn chẳng thấy gì hết ngoài một đại dương nước đen ngầu, chảy vật vã dưới vòm mây hoang vu, khô héo. Đảo đâu?

- Kia kìa. Nó đấy! Chính cu cậu đấy!

Cậu lính nói khào khào, rồi vung tay, chỉ lên... lưng chừng giời. ở đó, một đàn chim bay loạn xạ. Những con chim đen kít, trông như những nắm giẻ rách mà một gã tàng hình quái quỷ nào đó, cứ nhắm tịt mắt, rồi ném loạn xạ lên thinh không. Dưới bầy chim, biển đen sẫm ánh lên một dải nước xanh ệnh như màu lá mạ. Trên quầng xanh rờn rợn ấy, xập xoè một lều bạt. Cái lều hoang sơ, ngơ ngẩn như lều vịt mà ông chủ đãng trí nào đó đã bỏ quên trên cánh đồng đang cày vỡ. Mái lều trũng xuống vì phân chim. Những vệt phân lâu ngày trắng xoá. Những vệt phân tươi nâu sậm, lác đác có cả những vệt đỏ nhờ, trang điểm cho mái lều một vẻ đẹp sặc sỡ đến quái đản. Đảo đấy! Nó là cái dải nước xanh phơn phớt nằm dưới chân lều bạt.

Thế mà trong sách báo, cả sách khoa học, sách địa lý dành cho giới học đường, người ta lại định nghĩa: Đảo là một khoảng đất nhô lên giữa biển khơi, bốn xung quanh là sóng gió, mây nước. Bịa! Toàn là bịa! Làm gì có chuyện hoang đường như thế, hả các nhà khoa học? Xin các ngài hãy nhìn một sự thật đang lồng lộng hiện ra ở phía trước mặt kia kìa! Cứ tưởng các vị lúc nào cũng chính xác, cũng tỉnh queo như sáo tắm. Ai dè các bố cũng mơ mộng, cũng nói rặt những chuyện tưởng tượng. Đã thế lại còn đàn sáo văn thơ...

PHÁ HAY XÂY CHÙA?


 
Gần đây, dư luận tỏ ra bất bình trước việc tự ý trùng tu Chùa Trăm gian ở Chương Mỹ, Hà Nội. Ngôi chùa được cho có lịch sử gần nghìn năm. Việc trùng tu, xây dựng lại với quy mô lớn hơn, chất liệu sử dụng tốt hơn là việc đáng làm, tại sao dư luận và các cơ quan quản lí lại lên tiếng phê phán? Phê phán đúng cái gì và sai ở đâu? Đó là những câu hỏi cần phải giải đáp.

Giai đoạn lịch sử:

Điểm lại lịch sử, Chùa chiền nước ta được xây dựng nhiều nhất vào thời Lý, Trần. Đó là giai đoạn cực thịnh của Phật giáo, các vị cao tăng được mời tham gia vào những quyết sách lớn của đất nước. Các vị Vua sau khi thoái vị cũng hay về ở ẩn trong các ngôi chùa thanh tịnh.

Thời Pháp thuộc, các ngôi chùa cổ kính hầu hết bị phá hủy bởi đó thường là nơi che dấu và tiếp tế cho cách mạng. Hòa bình lập lại, thời gian 1958 - 1962, quãng thời gian mà chính quyền nằm trong tay những kẻ dốt nát, võ biền. Coi chùa chiền, sư sãi là mê tín dị đoan. Tượng phật bị thả trôi sông. Nhà chùa bỏ hoang phế hoặc được trưng dụng làm trường học, kho bãi... Đó thực sự là thời điểm bĩ cực của Phật giáo.

Giai đoạn tiếp theo là giai đoạn trùng tu, hàng loạt các ngôi chùa đổ nát chỉ còn sót lại nền móng đã được xây dựng lại với sự đóng góp công quả của nhân dân. Tuy nhiên, thời điểm đó, cuộc chiến hai miền đã vắt kiệt tài lực, vật lực của miền Bắc, nên những ngôi chùa được xây dựng lại tuy khang trang đẹp đẽ nhưng rất kém về chất lượng.

Khoảng 10 năm trở lại đây, Phật giáo hưng thịnh, chùa chiền tấp nập, quy mô những ngôi chùa trở nên nhỏ bé, không đáp ứng nhu cầu hành hương của Phật tử.

Và mọi chuyện bắt đầu từ đây…

Di tích:

Mang danh là di tích nghìn năm, trước đây, để được cấp chứng nhận di tích, chính quyền sở tại đã kê khai một cách bừa bãi, gắn những đồ vật vô giá trị, tuổi đời vài chục năm thành những báu vật hàng trăm năm tuổi. Những câu chuyện hoang đường không có ai thẩm định được đưa vào cho đẹp hồ sơ. Cơ quan quản lí văn hóa thiếu thực tế, cấp bằng di tích đôi khi chỉ dựa trên hồ sơ và quan hệ. Chuyện "chạy" di tích cũng là chuyện thường ngày ở huyện.

Hệ lụy của giai đoạn bùng nổ di tích chính là thời gian này, khi các di tích “nghìn năm tuổi” chỉ với một vài trận mưa bão đã mục ruỗng, mối mọt, nguy cơ đổ sập bất cứ lúc nào và cần phải xây dựng lại khẩn cấp. Với Luật Di sản, việc sửa chữa, cải tạo, trùng tu di tích phải đáp ứng những yêu cầu nghiêm ngặt, để làm những việc đó phải mất rất nhiều thời gian, qua rất nhiều khâu mới được thực hiện.

Sai phạm:

Để đáp ứng nhu cầu thực tế, nhà chùa và nhân dân địa phương đã bỏ qua các thủ tục nhiêu khê, phức tạp, họ dùng tiền của Phật tử đóng góp để xây dựng lại bất chấp các quy định.

….

(Còn tiếp…)

NHẤT BỘ NHẤT BÁI

 

Pháp tu “Nhất bộ, Nhất bái” của Đại đức Thích Tâm Mẫn khiến ta lặng đi soi lại quãng thời gian đã qua của cuộc đời. Những khổ ải của chúng ta là gì so với hành trình nhà tu hành đã vượt qua.

Nhưng với thời gian hơn 1300 ngày, vượt qua chặng đường dài 1600 km, mỗi bước đi - mỗi lạy của Sư thày chưa đủ khơi dậy niềm tin đối với những kẻ vô thần.

Trong một xã hội rặt những điều giả dối. Sinh ra
vô số những kẻ tà tâm, nói nhiều hơn làm, nhìn đâu cũng nghi vấn, thậm chí buông những câu bỉ ổi, mất dạy trước việc hành lễ của nhà tu hành khiến ta thật sự phẫn nộ.

Hỡi những kẻ vô thần kia, các ngươi xét lại mình có đủ tư cách để phán xét hành vi của Sư thày hay không?

Những kẻ sẵn sàng bới móc, bịa đặt, cười cợt quá khứ của nhà tu hành, theo cách chúng vẫn làm với bọn nhố nhăng bẩn thỉu. Đồng thời không thể phân biệt nổi người tu hành khổ hạnh với lũ côn đồ, đánh đồng và gán ghép họ với nhau. Thì quả là bi kịch cho tâm hồn và cuộc đời của chúng.

Nam mô a di đà phật..

LẢM NHẢM 1

 

Trong một bộ phim tài liệu trên kênh National Geographic, có đọc một lời bình rất hay. Đại khái là “…Suy cho cùng hạnh phúc nhất của đời người là luôn được làm khán giả…”. Tôi nghĩ đây không phải là câu châm ngôn do các nhà hiền triết nói, mà chính bản thân người viết lời bình với những trải nghiệm của kiếp nhân sinh đã viết ra điều giản dị nhưng ý nghĩa này.

Cà phê và làm khán giả thôi các bạn hiền.

NGUYỄN ĐỨC - KIÊN (BẦU KIÊN)

 

Anh Kiên, mấy hôm nay, anh rơi vào cơn bĩ cực, những kẻ trước đây nhận mưa móc của anh đã chính thức phủ nhận mối quan hệ của họ với anh. Đó cũng là lẽ dĩ nhiên của cuộc đời, người ta phù thịnh chứ đâu phù suy. Hoạn nạn mới biết ai là bạn ta. Nhưng anh yên tâm, ở đây có một người cùng tuổi (Rồng) cùng quê (Hà Bắc) cùng họ (Nguyễn Đức) với anh, vẫn mong anh bình yên trở về, mặc dù chưa hân hạnh được quen biết anh.

(Liệu với tình thế hiện nay của bầu Kiên, mình có bị gọi là thấy sang bắt quàng làm họ không nhỉ?)

Dòng họ Nguyễn Đức.

Kinh Bắc - Bắc Ninh (Hà Bắc cũ) nổi tiếng là đất văn, với số Trạng nguyên, Tiến sĩ dẫn đầu cả nước. Nhưng Kinh Bắc còn là đất võ, mà tiêu biểu là dòng họ Nguyễn Đức – dòng họ võ tướng với 18 vị quận công.

Hiện nay ở quê hương Quế Võ - Bắc Ninh (thuộc Hà Bắc cũ) có nhà thờ và lăng mộ các vị quận công, do ông Nguyễn Đức Dục là trưởng họ trông nom. Khu di tích này xây dựng thời Lê, nhưng trong kháng chiến chống Pháp đã bị phá huỷ hầu hết các công trình xây dựng, chỉ còn lại một bia đá và 2 voi đá, 2 ngựa đá ở lăng mộ.

Cuối thế kỉ 19, nhà văn hoá Đỗ Trọng Vĩ đã viết khái lược về 18 vị quận công trong sách Bắc Ninh địa dư chí. Năm 1994 dòng họ đã xây lại nhà thờ với kiểu kiến trúc chữ nhị, nhà tiền tế 5 gian, hậu cung 3 gian. Năm 2008 mới hoàn thành nhà thờ ở khu lăng mộ. Khu lăng mộ ở phía tây bắc làng, diện tích khá rộng, cây cối xanh tốt, có tường bao, cổng tam quan, lối đi xây nhiều bậc lên khu lăng mộ, cảnh quan u tịch, cổ kính.

Khu lăng mộ các vị quận công ở Quế Ổ có một hiện vật rất độc đáo, đó là tấm bia khối lớn, kích thước 1,79 x 1,04 x 0,70 m, chạm hoa văn mây tản xung quanh, phía trước chạm lưỡng long chầu nguyệt, diềm chạm hoa văn công phu. Chính giữa bia có dòng chữ chạm kiểu bài vị “Phụng sai lĩnh tứ thành quân vụ sự kiêm Lạng Sơn Hải Dương An Quảng đẳng sứ trấn thư quan hậu nội cơ tham đốc Quế quận công”. Phía bên trái bia có dòng chữ ghi năm dựng bia là tháng trọng đông năm Mậu Tý (tháng 11 năm 1768). Bệ bia cũng là đá phiến tấm lớn. Hai bên có đôi voi ngựa đá kích thước như thật chầu.

* Nguyễn Đức Kiên hay còn gọi là "Bầu Kiên", quê quán Bắc Giang (Hà Bắc cũ), theo các cụ cao niên của dòng họ, nếu ở Bắc Giang lâu đời thì khả năng nằm trong chi của cụ Nguyễn Đức Uyên - Quế Quận Công đời thứ 10 của dòng họ Nguyễn Đức.

Theo Gia phả: Cụ Nguyễn Đức Uyên giữ chức Tứ thành quân vụ kiêm tham đốc các trấn Lạng Sơn, Hải Dương, An Quảng tước Quế quận công. Năm 1728 thời chúa Trịnh Cương cụ Uyên giữ chức Tri Hộ phiên (đứng đầu các việc về bộ Hộ bên phủ chúa, song song với thượng thư bộ Hộ của triều đình).

* Còn Nguyễn (Đức) Hùng Sơn phiếm danh Song Hồ nằm trong chi chính cụ Nguyễn Đức Thân - Hội quận công (Quan văn), gia phong tước vương, đời thứ 12.

Theo ông trưởng họ Nguyễn Đức Dục cho biết thì họ Nguyễn Đức ngày nay phân thành nhiều chi, cư trú ở khắp nơi, hàng năm vẫn hội về gốc tổ Quế Ổ (Bắc Ninh) tưởng nhớ tổ tiên.

Giỗ tổ: Ngày 09/02 (Âm lịch).

P/S: Nếu điều kiện cho phép mời anh Kiên và gia đình về dự Giỗ Tổ Xuân 2013. Nhân tiện anh mời giúp anh Nguyễn Đức Thịnh cục trưởng C46 về cùng luôn.

GÃ DỞ HƠI CỦA LÊ LỰU



Trên VTV 1 đang chiếu lại phim "Thời xa vắng" dựa trên tác phẩm cùng tên ra đời cách đây 26 năm (1986), còn đây là "Thời hiện tại" của nhà văn Lê Lựu.
-----------------------
Lê Lựu bị tai biến mạch máu não. Anh nằm liệt giường hàng năm trời. Rồi gia đình đổ vỡ, ly tán. Một người tài mà lúc nào cũng lặn ngụp trong long đong lận đận. Chỉ còn ít năm tháng cuối cùng của kiếp người, lại tiếp thêm bao
tai họa.

Không biết có ai còn khổ hơn anh không?

Bây giờ, anh nói, giọng méo mó. Người rất hiểu anh cũng phải vừa nghe vừa đoán, mới lờ mờ biết anh đang nói gì. Một người như thế, sống được đã khó. Vậy mà anh vẫn sống, vẫn miệt mài điều trị và tập luyện, để có thể dặt dẹo bước đi được, nếu có người dìu.

Và rồi đột ngột, anh điện cho tôi, báo tin vừa viết xong cuốn sách mới. Một cuốn tiểu thuyết dày đến cả trăm trang. Tuyệt vời. Tôi kêu lên. Còn anh thì òa khóc. Anh khóc ngay trên điện thoại. Anh khóc và tôi cũng khóc. Rồi anh gửi cuốn sách cho tôi qua email. Tôi đang đi công tác. Chỉ ngó qua điện thoại di động, tín hiệu sóng lúc có lúc không, nên cũng không đọc được, để biết anh đau đáu, quan tâm đến những chuyện gì. Nhưng thôi, điều đó chả quan trọng. Tôi xin bàn sau, khi đã đọc xong cuốn sách. Còn bây giờ, tôi chỉ muốn vui mừng thông báo với bạn bè thân thiết một tin vui. Rất vui. Vui đến không thể ngờ được, rằng: LÊ LỰU VẪN VIẾT.

Và thêm một lần nữa, anh lại đến với chúng ta…

TRẦN ĐĂNG KHOA

LẢM NHẢM 2

 

Bạn mình, tên Trung, 21 tuổi, 2 con, quê ở Vân Đình, sáng đi xe bus ra Hà Nội đánh giày, chiều lại đi xe bus về. Bình thường đánh khoảng 40 đôi kiếm ăn cũng khá, giờ khủng hoảng kinh tế ngày nào nhiều được 20 đôi.
Sáng ra cu cậu tâm sự "Làm ăn đợt này chán lắm anh ạ, có hôm em đánh được chưa đến 10 đôi giày, mà khách còn mặc cả từng nghìn, nhưng thôi tình hình kinh tế suy thoái thì phải chịu anh nhỉ?"
Ừ, chả chịu thì biết làm thế nào, mày chịu khó đánh giày cho anh 1 hôm, 1 hôm bảo dưỡng, lúc nào kinh tế khá lên ngày nào anh cũng ủng hộ mày.
Cố lên ông em nhé.
An ủi nó cũng là tự an ủi mình, Đù má.