"Bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật"
Giải nghĩa đoạn văn tự nằm ở câu chuyện dưới đây. Mời đọc và suy ngẫm. Dĩ nhiên, ngại nghĩ thì đừng đọc.
BẢNG CHỈ ĐƯỜNG
Ngôi chùa ở cách xa đường cái quan, tận cùng trong một thôn xóm hẻo
lánh, nên khách thập phương đến viếng chùa thường bị lạc đường, vì lối
vào chùa là một con đường có nhiều ngã ba.
Theo lời thỉnh cầu của khách thập phương, Sư Trụ trì cho cắm bảng chỉ đường tại lối rẽ vào chùa. Từ khi có bảng chỉ đường, số người lạc đường lại tăng lên gấp bội, ngay cả những người đã đến chùa nhiều lần. Sư trụ trì rất ngạc nhiên nên âm thầm tìm hiểu. Thì ra các chú tiểu tinh nghịch đã thừa lúc vắng người, đem bảng chỉ đường cắm sang lối khác.
Trụ trì liền mang tấm bảng chỉ đường về chùa cất.
Tấm bảng chỉ đường vẫn còn đó, chữ đẹp và khắc rõ ràng trên nền gỗ còn mới. Nhưng lại bị một bàn tay chơi xấu hướng về một lối đi sai ... thì phải được dẹp bỏ gấp. Vì chẳng những nó đã không làm tròn bổn phận, mà còn làm sai lạc cho những người quen lối nữa. Trong trường hợp này, duy trì bảng chỉ đường là một điều ngu xuẩn, chư vị có thấy như thế không?
Vậy thì chư vị đã hiểu rõ tại sao tổ Bồ Ðề Ðạt Ma, người khai đường cho Thiền Tông đã tuyên bố: "Bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật". Thiền Tông không câu nệ vào văn tự kinh điển. Kinh điển giống như những tấm bảng chỉ đường, đẹp và rõ ràng thật đấy ... song đã bị những bàn tay tinh nghịch đổi chỗ mất rồi ... thì đành phải "Bất lập văn tự, trực chỉ nhân tâm” vậy.
(Những mẩu truyện hay của Phật giáo)
Ảnh chỉ mang tính chất minh họa.
Theo lời thỉnh cầu của khách thập phương, Sư Trụ trì cho cắm bảng chỉ đường tại lối rẽ vào chùa. Từ khi có bảng chỉ đường, số người lạc đường lại tăng lên gấp bội, ngay cả những người đã đến chùa nhiều lần. Sư trụ trì rất ngạc nhiên nên âm thầm tìm hiểu. Thì ra các chú tiểu tinh nghịch đã thừa lúc vắng người, đem bảng chỉ đường cắm sang lối khác.
Trụ trì liền mang tấm bảng chỉ đường về chùa cất.
Tấm bảng chỉ đường vẫn còn đó, chữ đẹp và khắc rõ ràng trên nền gỗ còn mới. Nhưng lại bị một bàn tay chơi xấu hướng về một lối đi sai ... thì phải được dẹp bỏ gấp. Vì chẳng những nó đã không làm tròn bổn phận, mà còn làm sai lạc cho những người quen lối nữa. Trong trường hợp này, duy trì bảng chỉ đường là một điều ngu xuẩn, chư vị có thấy như thế không?
Vậy thì chư vị đã hiểu rõ tại sao tổ Bồ Ðề Ðạt Ma, người khai đường cho Thiền Tông đã tuyên bố: "Bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật". Thiền Tông không câu nệ vào văn tự kinh điển. Kinh điển giống như những tấm bảng chỉ đường, đẹp và rõ ràng thật đấy ... song đã bị những bàn tay tinh nghịch đổi chỗ mất rồi ... thì đành phải "Bất lập văn tự, trực chỉ nhân tâm” vậy.
(Những mẩu truyện hay của Phật giáo)
Ảnh chỉ mang tính chất minh họa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét