Tôi lần đầu đến Phan Thiết năm 1983, kí ức lần ấy còn lại chỉ là những đồi cát, bãi biển ăm ắp thuyền bè và những thùng làm mắm xếp hàng tăm tắp ngoài sân vườn. Hình ảnh hai ông bà dắt một thằng nhỏ Bắc kì men theo triền dốc xuống bãi biển mỗi buổi chiều tà có lẽ là hình ảnh duy nhất còn lại trong tôi về ông bà - cậu ruột của bố tôi.
Ông trẻ tôi, theo dòng người Công giáo di cư vào Nam những năm 54, gặp và cưới bà, người phụ nữ của vùng đất biển Phan Thiết. Nghe kể, ông là người đàn ông phong lưu, giao thiệp rộng, đi nhiều, hiếm khi ở nhà. Chính vì thế, bà trẻ với nghề làm mắm, một mình tần tảo nuôi dạy đàn con 7,8 người khôn lớn trưởng thành.
Ông mất, tôi không vào để viếng ông được, bởi lúc đó còn quá nhỏ. Những năm gần đây, năm nào tôi cũng đi qua Phan Thiết ít nhất một lần nhưng chưa có dịp rẽ vào thăm mộ ông, bởi bà và các cô chú, người đã định cư ở nước ngoài, người thì sinh sống tại Sài gòn.
Ngày mai, tôi trở lại Phan Thiết để dự đám tang bà, vô cùng tiếc thương bà, một đời vất vả cho con cháu được ngày hôm nay, cầu mong bà yên nghỉ thanh thản dưới đồi cát vàng và những tiếng sóng biển hiền hòa.
SH. Hà Nội 27/9/2012.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét