“Cực kì may mắn, chuyến công tác Italia lần
này của tôi gặp những khoảng khắc ngàn năm có một, như có mặt đúng vào
thời điểm tân Giáo hoàng ra mắt, thưởng thức giọng ca của danh ca mù
Andrea Bocelli lừng danh thế giới và đặc biệt, tôi được một
người bạn Italia mời tham dự buổi tiệc của một Câu lạc bộ hay đúng hơn
là một trong những HỘI KÍN bí ẩn nhất trên thế giới, đối với một phóng
viên đó thực sự là những trải nghiệm thực tế vô giá”



10h đêm, Viali
một GS Đại học vùng Toscana gõ cửa phòng khách sạn, bắt tôi ăn mặc lịch
sự và kéo xuống xe. Chiếc BMW serie 7 nhanh chóng lướt trên đường phố
Italy vắng vẻ và lạnh lẽo. Ra đến ngoại ô, Viali mới cho tôi biết, chúng
tôi sẽ tham dự buổi tiệc gặp gỡ thường kì của một trong những câu lạc
bộ bí ẩn và lâu đời nhất Italy. Câu lạc bộ dành riêng cho những dòng họ
quý tộc trong vùng. Thành viên câu lạc bộ là những chính khách, thương
gia, giáo sư đại học … thậm chí có cả những người thất nghiệp, nhưng
điểm chung của họ là người mang dòng máu của những dòng họ quý tộc có
truyền thống lâu đời và đã được công nhận. Nếu không mang dòng dõi quý
tộc thì dù là tỉ phú hay Thống đốc vùng cũng không được gia nhập, đó là
một nguyên tắc bất di bất dịch, cực kì khắt khe và đã tồn tại suốt lịch
sử hàng trăm năm của CLB. Viali tiết lộ, thành viên của câu lạc bộ này
có khả năng thay đổi các chính sách và chi phối hầu hết công việc kinh
doanh trong khu vực…
Cánh cổng sắt
của tòa lâu đài cổ bằng đá xanh được xây dựng vào khoảng thế kỷ XII tự
động mở khi xe của chúng tôi đến nơi. Trong sân, hàng chục chiếc xe siêu
sang xếp ngay ngắn bên cạnh bãi đất trống có ba chiếc trực thăng đang
đỗ. Bước qua 2 vệ sĩ to cao mặc đồ hiệp sỹ, chúng tôi được một cô gái ăn
mặc lịch sự đón và đưa vào bàn đăng kí, Viali được đính một kí hiệu
riêng của CLB lên ve áo, còn tôi được cô gái gắn tấm card nhỏ mang dòng
chữ “khách mời”…



Một cô gái
khác đưa chúng tôi đi qua dãy hành lang sâu hun hút của tòa lâu đài đến
một cánh cửa gỗ lớn. Đẩy cửa vào, tôi choáng ngợp bởi ánh sáng của những
chiếc đèn chùm khổng lồ hắt lên trần nhà dát vàng xuống những bức tranh
tường tuyệt đẹp. Dọc tường của căn phòng được trưng bày hàng loạt các
kiệt tác về điêu khắc và tượng của các nhà điêu khắc nổi tiếng như
Michelangelo, Leone Leoni, St. Barthlomew… Bên dưới, hàng trăm người cả
nam lẫn nữ ăn vận cực kì lịch thiệp đang đứng ngồi thì thầm nói chuyện,
trên sân khấu nhỏ của căn phòng có một dàn nhạc đang chơi những bản
nhạc giao hưởng nổi tiếng của Antonio Vivaldi, Gaetano Braga và
Gioachino Rossini….
(Còn tiếp)
(chuyện thật như bịa nhá)
SH. 8.4.2013
Biết cái gọi là "Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến
pháp" đang lấy í kiến nhân dân để sửa đổi hiến pháp 1992. Do được giáo
dục sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật Việt Nam (chứ không
phải sống và làm việc tại tư bản giãy
chết) Em liền ra hiệu sách cũ mua bằng được quyển Hiến pháp 147 điều, 12
Chương về đọc, với mong muốn tìm hiểu để thực hiện quyền và nghĩa vụ
công dân của mình.
Đọc mấy trang đầu đến đoạn: Hiến pháp 1992
tiếp tục khẳng định "Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà
nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước
thuộc về nhân dân..." em sung sướng quá gập luôn sách lại. Là một nhân
dân ngoan hiền, em thấy thế là nhất mẹ quả đất rồi, sao phải sửa đổi làm
gì nữa.
Sốt ruột. Tết nhất đến nơi rồi.
SH.3.2.2013

Đặng Lê Nguyên Vũ "chân bước một bước, hai tay
thả hai trái lựu đạn" nổ choang choác về việc đưa sản phẩm Trung Nguyên
ra thế giới đã khiến vô số người bật cười, cho rằng đầu óc của doanh
nhân này có vấn đề, bởi theo quan niệm cũ muốn thắng
được bên ngoài trước hết anh phải thắng bên trong trước đã. Tuy nhiên,
nhìn kĩ đồng thời tự vĩ cuồng để đặt vào vị trí của Vũ mới thấy những
bước đi của ông chủ hãng Trung Nguyên không hẳn là không có cơ sở.
Xét về nguyên liệu, Trung nguyên thực sự có thế mạnh khi nằm tại vùng
nguyên liệu lớn nhất nhì thế giới. Tham vọng và nguồn tài chính tích luỹ
khi thành công tại thị trường nội địa đủ để ông chủ Trung Nguyên thuê
những chiến lược gia maketing giỏi nhất thế giới. Xét về năng lực sản
xuất thì hiện nay, các nhà máy đều có công suất thiết kế lớn, đó là sự
chuẩn bị khá chu đáo cho chiến lược dài hạn của Trung Nguyên.
Vậy vấn đề gì khiến Đặng Lê Nguyên Vũ thời gian gần đây mới liên tục
đăng đàn tự tin phát biểu về tham vọng bá chủ cà phê toàn cầu? Và cũng
gần đây, Trung Nguyên mới bị người tiêu dùng trong nước phàn nàn về chất
lượng cà phê.
Theo tôi, Trung nguyên đã tìm được điểm quan
trọng nhất của vấn đề. Chất lượng của Trung Nguyên không kém đi, nó chỉ
đang chuyển dần gu sử dụng mà thôi. Nói về gu sử dụng cà phê, người Việt
hoàn toàn khác với phần còn lại của thế giới. Muốn thành công trên thị
trường thế giới bắt buộc phải theo hai cách. Một, thay đổi gu của thế
giới, điều này cực khó thực hiện. Hai, quên thị trường trong nước đi và
chấp nhận hương vị theo xu hướng và thói quen uống cà phê của thế giới.
Điều này có thể hình dung như một hãng thực phẩm của Ấn Độ mang Cà ri đi
chinh phục thị trường TG vậy.
Với quỹ thời gian không nhiều,
ông chủ Trung Nguyên đã chọn cách đi thông minh nhất của một nhà doanh
nghiệp: lợi nhuận là quan trọng nhất. Sự lựa chọn giữa thị trường hàng
tỉ USD với một thị trường nội địa vài chục triệu đô và những khách hàng
luôn lèm bèm rõ ràng là lựa chọn đúng đắn, mặc dù nó đánh đổi bằng sự
sụt giảm danh tiếng cá nhân Vũ và thị phần cà phê truyền thống.
Hơn chục năm trước đây, một Trung Nguyên bắt buộc phải rời bỏ nơi bắt
đầu và thành công tại Sài Gòn đã nói lên điều đó. Bài học vô tình gặp
phải tại thị trường Buôn Ma Thuột - Sài Gòn khi khởi nghiệp của Vũ được
lặp lại lần hai với quy mô lớn hơn: TOÀN CẦU.
Hi vọng Trung
Nguyên thành công, cuối cùng đối với một doanh nghiệp lợi nhuận và những
đóng góp có í thức cho xã hội mới là điều đọng lại.
Còn với
cá nhân Vũ. Mong sự kính trọng của xã hội ư? quên đi, đó là điều xa xỉ,
luôn thay đổi và hầu như chỉ dành cho người già.
SH.1.2.2013

Nói
thật, nhẽ mả nhà tôi không phát về đường thương nghiệp. Ông bà bô thời
bao cấp làm cán bộ nhà nước, ngoài giờ cũng buôn thêm cái bánh rán, vài
bao thuốc, dệt áo len bán nhưng chỉ được mấy bữa là dẹp tiệm. Tôi ra đời
cũng làm nhì nhằng ba công việc về văn hóa, viết lách công văn đơn từ
nhưng sống chủ yếu bằng buôn nước bọt. Đôi lần tập tành buôn bán hàng hoá và đều thất bại cả.
Chục năm nay, sống bám váy vợ, thỉnh thoảng Chichomex vài ba vụ kiếm
chút hoa hồng nên đời sống cũng tạm ổn. Năm 2011, khủng hoảng tài chính
toàn cầu ập đến, mặc dù gia đình căn bản, 3,4 người ăn lương chính phủ
nhưng vẫn ảnh hưởng nhiều. Lắm hôm con xin tiền đóng học không có, bữa
cơm gia đình thì thường xuyên đạm bạc rau dưa, DKM, tự ái thằng đàn ông
trong tôi trỗi dậy, tôi tự nhủ không thể để thế này được. Đời nó khốn
nạn, giàu thì bị ghét, nghèo thì bị khinh. Ghét thì chịu tốt, chứ khinh
thì nhất định đéo được.
Làm gì để có tiền đây? Câu hỏi ong ong
trong đầu hàng đêm khiến lông tóc tôi bạc đi. Làm thuê thời khủng hoảng
này ở đâu chả chết đói, chưa kể cái loại như tôi nói thì lừa, làm thì
lười, ai nhận?
Đầu năm, vô tình trong một lần giao lưu, tôi gặp
một ông chủ người Đức. Chuyện trò qua lại, chả có gì để mất, tôi nổ
choang choác về khả năng tiếp cận và nắm bắt thị trường. Ngay lập tức
một lời đề nghị được đưa ra: Mày làm đại lí độc quyền cho tao ở Việt
Nam. Toát mồ hôi, từ chối thì mất mặt, nhận thì có biết gì đâu. Phát huy
chục năm ăn tục nói phét buôn từ cầu Thăng Long cho đến phân lô bán nền
phố Hùng Vương, tôi liều mạng nhận lời sau ít phút suy nghĩ.
Phi thương bất phú, các cụ nói rồi, tôi sợ đéo. Sản phẩm mà tôi độc
quyền mang đặc thù rất lạ, thậm chí tôi chưa từng nghe nói và chưa xuất
hiện tại Việt Nam.
Đó là:
(1) BĂNG VỆ SINH DÀNH CHO QUAN HỆ TÌNH DỤC KHI BỊ HOÀNH QUYNH (ảnh)
(2) BĂNG VỆ SINH DẠNG CỐC (http://www.facebook.com/MelunaVietnam: www.meluna.vn) xuất xứ từ Cộng hòa LB Đức.
Hố hố, tởm nhỉ. Nhưng tầm này, nếu ra tiền tôi sẽ chẳng nề hà. Thề đéo nói phét.
Bài toán của tôi như sau: Đối tượng của sản phẩm (1) tôi hướng tới sẽ
là cộng đồng các em CAVE đông đảo trên các bãi biển của cả nước.
Khảo sát và thực tế tại khu công nghiệp Đồ Sơn, tôi nhận thấy mỗi em
CAVE hàng tháng phải nghỉ 4-5 ngày. Bình quân một em cao điểm tiếp 15
khách/ ngày, mỗi khách 300 nghìn. Chỉ vì hoành quynh mỗi tháng các em sẽ
mất khoảng 70 khách tương đương với 20 triệu doanh thu. Trong khi đó
nếu các em dùng sản phẩm của tôi với chi phí 400k/hộp, mỗi hộp dùng 10
lần, thì mỗi tháng các em sẽ kiếm thêm được không dưới 17 triệu.
Điểm đặc biệt của sản phẩm là đối tác sẽ hoàn toàn không biết các em đang bị giời hành. hehe. Thế mới hiểm.
Hiện nay, số lượng CAVE thường trực tại Đồ Sơn vào khoảng 500 em, mỗi
em một tháng dùng 5-7 hộp, tôi sẽ tiêu thụ được khoảng 3000 hộp, mỗi hộp
lãi ròng 100k. Tính nhanh mỗi tháng tôi sẽ kiếm được 300 triệu cho
riêng bãi biển Đồ Sơn.
Với thu nhập khủng khiếp như thế, tôi
sẽ chẳng ngại ngùng gì khi trực tiếp đi tiếp thị và bán hàng tại tất cả
các bãi biển trên cả nước. Tôi sẽ trở thành Đại gia. Hehe, sau này tôi
sẽ mua lại Ngân hàng như anh em nhà Đỗ Minh Phú, Đỗ Anh Tú chủ nhãn hiệu
băng vệ sinh Diana.
Tôi sẽ coi khinh các cuộc khủng hoảng tài
chính, tôi sẽ thành ngôi sao trên bầu trời kinh tế ảm đạm này, sẽ nhận
vô số giải thưởng doanh nhân tiêu biểu, và hơn nữa tôi sẽ chia tay nghề
chichomex hèn mọn mặc dù nó đã đưa đường chỉ lối cho tôi gặp gỡ sản phẩm
này.
Tôi đang phấn khích vô cùng.
Băng vệ sinh muôn năm.
Tôi đi buôn muôn năm.
Hu hu.

Những năm 1980s, ông cụ thấy tôi còi cọc nên
đưa đi học võ với một võ sư danh tiếng, 12 năm rèn luyện cũng tạo cho
tôi một sức khoẻ tương đối tốt. Rồi trong một lần tập luyện, thằng bạn
hơn 60 kg ra một đòn bằng gót chân xoáy
ngang thắt lưng đúng lúc tôi đang mơ màng đến cô hàng xóm. Thằng bé 45
kg chỉ kịp hực lên một tiếng rồi đổ gục như cây chuối bị đốn. Dù vô tình
nhưng thằng bạn cứt đã khiến tôi phải chấm dứt tất cả các môn thể thao
liên quan đến sức mạnh.
Tuổi trẻ chủ quan, sau một thời gian
nằm gần như liệt, tôi bắt đầu hoạt động lại bình thường và lãng quên
việc chữa trị cho dứt điểm. Thời gian sau này cuộc chiến kim tiền vật vã
và ám ảnh kinh hoàng liệt giường cũng khiến tôi hờ hững với tất cả các
môn thể thao khác.
Cách đây một tháng, sau cú vặn người sút
tung con chuột đang đánh đu trên giàn hoa Giấy, tôi cảm thấy nghiêng ngả
và một cú tiếp đất bằng đít đã đánh dấu sự trở lại của căn bệnh cũ. Đi
chụp, kết quả Thoát vị đĩa đệm chèn dây thần kinh.
Thầy thợ mấy
nơi, nghiên cứu hàng trăm comment tại các diễn đàn về thoát vị. Tôi tự
rút ra kết luận là muốn khỏi bệnh thì phải tập thể thao, và chỉ có thể
chơi ở hai môn: Bơi lội và Xà đơn.
Ngay hôm sau, một bộ sịp xịn
ở chợ sinh viên Cầu Giấy tức khắc được sắm về. Theo chỉ dẫn của một
người bạn, tôi đến bể bơi nước nóng của một khách sạn khá nổi tiếng.
Đứng trên bờ khởi động, mắt hướng về một nhóm nam nữ thanh lịch đang vui
đùa dưới làn nước xanh ngắt. Tôi thấy một em đang cười nói, tự nhiên
mặt đần ra rồi đứng yên như tượng. Em í làm gì nhỉ? Giời ạ, hoá ra em í
đang đái. Kín đáo quan sát thêm, tôi thấy hàng chục trường hợp diễn ra
như vậy chỉ sau mươi phút. Rất may toàn đi nhẹ chứ không có trường hợp
nào đi nặng cả.
Rùng mình khi nghĩ vừa bơi vừa táp vào mồm thứ
nước đó, tôi vội vã thay quần áo rồi phắn, giờ chỉ còn sự lựa chọn duy
nhất là xà đơn.
Về vườn, tôi nhảy ngay vào chiếc xà dành cho bọn trẻ.
Kéo phát thứ nhất cảm nhận xương sống đươc giãn ra thoải mái vô cùng,
phát thứ 2 mồ hôi bắt đầu túa ra, gồng mình kéo phát thứ 3, xin lỗi các
anh các chị chứ trong người tôi có bao nhiêu hơi thì xì ra hết ngần đó.
Quyết liệt và không chấp nhận bỏ cuộc, tôi dồn tất cả sức lực còn lại
kéo phát thứ 4, nhích từng cm trong sự cố gắng, đôi tay tê dại, lạnh
buốt, mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng ... rồi mọi nỗ lực cũng đạt thành
quả, tôi đã đưa được đầu vượt qua mép xà cao nhất.
Buông người
rơi tự do như một cục thịt, nằm dài bất động trên nền đất mà lòng tôi
tràn ngập niềm sung sướng, thoải mái quá. Tôi đã vượt lên chính mình
trong những thời điểm gian khó.
Tôi sẽ lại khoẻ như lực sĩ các chị em ạ
Kéo xà muôn năm.
Thể thao muôn năm.
SH.7.1.2013