Nói thật, nhẽ mả nhà tôi không phát về đường thương nghiệp. Ông bà bô thời bao cấp làm cán bộ nhà nước, ngoài giờ cũng buôn thêm cái bánh rán, vài bao thuốc, dệt áo len bán nhưng chỉ được mấy bữa là dẹp tiệm. Tôi ra đời cũng làm nhì nhằng ba công việc về văn hóa, viết lách công văn đơn từ nhưng sống chủ yếu bằng buôn nước bọt. Đôi lần tập tành buôn bán hàng hoá và đều thất bại cả.
Chục năm nay, sống bám váy vợ, thỉnh thoảng Chichomex vài ba vụ kiếm chút hoa hồng nên đời sống cũng tạm ổn. Năm 2011, khủng hoảng tài chính toàn cầu ập đến, mặc dù gia đình căn bản, 3,4 người ăn lương chính phủ nhưng vẫn ảnh hưởng nhiều. Lắm hôm con xin tiền đóng học không có, bữa cơm gia đình thì thường xuyên đạm bạc rau dưa, DKM, tự ái thằng đàn ông trong tôi trỗi dậy, tôi tự nhủ không thể để thế này được. Đời nó khốn nạn, giàu thì bị ghét, nghèo thì bị khinh. Ghét thì chịu tốt, chứ khinh thì nhất định đéo được.
Làm gì để có tiền đây? Câu hỏi ong ong trong đầu hàng đêm khiến lông tóc tôi bạc đi. Làm thuê thời khủng hoảng này ở đâu chả chết đói, chưa kể cái loại như tôi nói thì lừa, làm thì lười, ai nhận?
Đầu năm, vô tình trong một lần giao lưu, tôi gặp một ông chủ người Đức. Chuyện trò qua lại, chả có gì để mất, tôi nổ choang choác về khả năng tiếp cận và nắm bắt thị trường. Ngay lập tức một lời đề nghị được đưa ra: Mày làm đại lí độc quyền cho tao ở Việt Nam. Toát mồ hôi, từ chối thì mất mặt, nhận thì có biết gì đâu. Phát huy chục năm ăn tục nói phét buôn từ cầu Thăng Long cho đến phân lô bán nền phố Hùng Vương, tôi liều mạng nhận lời sau ít phút suy nghĩ.
Phi thương bất phú, các cụ nói rồi, tôi sợ đéo. Sản phẩm mà tôi độc quyền mang đặc thù rất lạ, thậm chí tôi chưa từng nghe nói và chưa xuất hiện tại Việt Nam.
Đó là:
(1) BĂNG VỆ SINH DÀNH CHO QUAN HỆ TÌNH DỤC KHI BỊ HOÀNH QUYNH (ảnh)
(2) BĂNG VỆ SINH DẠNG CỐC (http://www.facebook.com/
Hố hố, tởm nhỉ. Nhưng tầm này, nếu ra tiền tôi sẽ chẳng nề hà. Thề đéo nói phét.
Bài toán của tôi như sau: Đối tượng của sản phẩm (1) tôi hướng tới sẽ là cộng đồng các em CAVE đông đảo trên các bãi biển của cả nước.
Khảo sát và thực tế tại khu công nghiệp Đồ Sơn, tôi nhận thấy mỗi em CAVE hàng tháng phải nghỉ 4-5 ngày. Bình quân một em cao điểm tiếp 15 khách/ ngày, mỗi khách 300 nghìn. Chỉ vì hoành quynh mỗi tháng các em sẽ mất khoảng 70 khách tương đương với 20 triệu doanh thu. Trong khi đó nếu các em dùng sản phẩm của tôi với chi phí 400k/hộp, mỗi hộp dùng 10 lần, thì mỗi tháng các em sẽ kiếm thêm được không dưới 17 triệu.
Điểm đặc biệt của sản phẩm là đối tác sẽ hoàn toàn không biết các em đang bị giời hành. hehe. Thế mới hiểm.
Hiện nay, số lượng CAVE thường trực tại Đồ Sơn vào khoảng 500 em, mỗi em một tháng dùng 5-7 hộp, tôi sẽ tiêu thụ được khoảng 3000 hộp, mỗi hộp lãi ròng 100k. Tính nhanh mỗi tháng tôi sẽ kiếm được 300 triệu cho riêng bãi biển Đồ Sơn.
Với thu nhập khủng khiếp như thế, tôi sẽ chẳng ngại ngùng gì khi trực tiếp đi tiếp thị và bán hàng tại tất cả các bãi biển trên cả nước. Tôi sẽ trở thành Đại gia. Hehe, sau này tôi sẽ mua lại Ngân hàng như anh em nhà Đỗ Minh Phú, Đỗ Anh Tú chủ nhãn hiệu băng vệ sinh Diana.
Tôi sẽ coi khinh các cuộc khủng hoảng tài chính, tôi sẽ thành ngôi sao trên bầu trời kinh tế ảm đạm này, sẽ nhận vô số giải thưởng doanh nhân tiêu biểu, và hơn nữa tôi sẽ chia tay nghề chichomex hèn mọn mặc dù nó đã đưa đường chỉ lối cho tôi gặp gỡ sản phẩm này.
Tôi đang phấn khích vô cùng.
Băng vệ sinh muôn năm.
Tôi đi buôn muôn năm.
Hu hu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét